Lazi.vn - Cộng đồng Tri thức & Giáo dục

Tu-huýt, anh yêu em (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Tu-huýt anh yêu em,Tu-huýt,anh yêu em,Tu-huýt, anh yêu em Em là một đứa con gái nói nhiều! Ai cũng bảo thế, và em không phủ nhận. Từ những năm mẫu giáo, bạn bè đã gọi em bằng cái biệt danh "thân thương": Tu-huýt. Em không ghét cái biệt danh vốn-dùng-để-trêu đó, ngay cả khi em chưa biết, và đến khi biết cái Tu-huýt là cái gì em cũng không ghét! Có sao?! Nói nhiều mà nói đúng thì đâu có gì xấu?! Em cứ nóitheo bản năng, và cũng không có ý định là sẽ giảm tần suất nói. Khi em muốn nói thì chẳng ai ngăn em được, (đã bảo là bản năng mà!). Nhưng trừ 1 người – khắc tinh của em – Vĩnh.

Nếu thích cậu cũng cần điểm danh hàng ngày, vậy điểm chuyên cần của tớ là 10/10 (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Nếu thích cậu cũng cần điểm danh hàng ngày,vậy điểm chuyên cần của tớ là 10/10,Nếu thích cậu cũng cần điểm danh hàng ngày, vậy điểm chuyên cần của tớ là 10/10 Điện thoại reo liên tục, Nhã Trâm cau mày cầm lên, không cần nhìn tên người gọi liền nhấn kết thúc. Cô khó chịu cau mày, trên khuôn mặt rõ ràng có một sự giận dỗi không hề nhỏ. Mười chín tin nhắn mới, từ hôm qua tới giờ cô vẫn chưa xem. Nhã Trâm mở khóa màn hình điện thoại rồi lại tắt, ngón tay đang định chạm vào hộp thư đến để đọc tin nhắn nhưng lại thôi, lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đọc chúng

Tháng năm là lời nói dối của anh (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Tháng năm là lời nói dối của anh,Tháng năm là lời nói dối của anh Tháng năm chào tôi bằng một cơn mưa rào. Bầu trời xám xịt, trên cao nặng trĩu những đám mây đen, chỉ chực chờ đổ ập xuống. Căn phòng trống vắng, phía góc phòng còn vẳng lại bài hát gì đó buồn tai từ chiếc ipad. Tôi tựa người bên khung cửa sổ, ngón tay di theo từng dòng nước ngoằn ngoèo trên tấm kính trong suốt. Có cảm giác hơi lạnh di từ đầu ngón tay vào trong tim. Vì ngày hôm nay là lời nói dối của anh.

Nơi ấy có loài hoa bất tử (Tác giả: Mặc Tử Hàn) (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Nơi ấy có loài hoa bất tử,Nơi ấy có loài hoa bất tử (Tác giả: Mặc Tử Hàn),Mặc Tử Hàn,Nơi ấy có loài hoa bất tử (Tác giả: Mặc Tử Hàn) Cuối hạ chuyển thu có lẽ chính là thời khắc đẹp đẽ nhất của thiên nhiên, cũng là khoảnh khắc thiêng liêng nhất của những học sinh khi đứng trước thềm năm học. Ký ức về những ngày đầu khai giảng có lẽ tôi chẳng còn nhớ được bao nhiêu. Có thể là vì quá nhỏ, cũng có thể tôi rất vô tư rồi vô tâm quên mất nó. Đời người có bao nhiêu lần khai giảng chứ? Mười hai năm. Không nhiều…

Em là trời xanh (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Em là trời xanh,Truyện ngắn Em là trời xanh,Em là trời xanh Thiên Lam nằm lười trên giường kí túc xá, bữa trưa thay bằng snack vị tôm yêu thích. Lục Ngạn vừa từ lớp học trở về, vừa bỏ túi xách trên bàn vừa liếc gói snack của cô “Lý Thiên Lam, hôm nay cậu lại bỏ bữa?” “Lục Ngạn, tớ rất lười thay quần áo”

Trò Chơi Ly Dị (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Trò Chơi Ly Dị,Truyện ngắn Trò Chơi Ly Dị,Trò Chơi Ly Dị Dưới con mắt trẻ thơ, người lớn có những ''trò chơi'' vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chơi ấy vì bỗng dưng cuộc sống chẳng giống thường ngày Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".

Hóa ra chẳng phải mơ (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Hóa ra chẳng phải mơ,Truyện ngắn Hóa ra chẳng phải mơ,Tôi là Lạc Bích Hy,Hóa ra chẳng phải mơ Tôi là Lạc Bích Hy, mười sáu tuổi. Tôi là một con nhỏ bình thường, nhan sắc tàm tạm. Người ngoài nhận xét là dễ nhìn, đáng chú ý nhất là lúm đồng tiền trên miệng khi cười. Tôi học hành nói chung cũng được, là thành viên của lớp mười chọn một, chuyên Toán.

Thích cậu là điều tuyệt với nhất tôi từng làm ... (Truyện ngắn (Tự truyện, truyện tự sáng tác hoặc sưu tầm))

Thích cậu là điều tuyệt với nhất tôi từng làm,Tôi là Phạm Bảo Linh,Phạm Bảo Linh,Thích cậu là điều tuyệt với nhất tôi từng làm ... Tôi là Phạm Bảo Linh, 16 tuổi - một đứa con gái có tính cách khác người. Tôi học được tất cả các môn, trừ môn Lý chết tiệt. Tôi có ngoại hình tàm tạm, khá ưa nhìn, cái làm tôi tự hào nhất là khuôn mặt và đôi chân. Đó là những điều tôi biết về chính mình
4.2
75 sao / 18 đánh giá
5 sao - 12 đánh giá
4 sao - 2 đánh giá
3 sao - 1 đánh giá
2 sao - 1 đánh giá
1 sao - 2 đánh giá
Điểm 4.2 SAO trên tổng số 18 đánh giá
Loading...
Google Facebook
scroll top