Lazi.vn - Cộng đồng Tri thức & Giáo dục

Nakamori Aoko

Xem Thông tin Nakamori Aoko
190 lượt xem
3.9
75 sao / 19 đánh giá
5 sao - 14 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 5 đánh giá
Điểm 3.9 SAO trên tổng số 19 đánh giá

Giới tính Nữ
Địa chỉ Thành phố Thái Nguyên - Thái Nguyên
Năm sinh 2007 (11 tuổi)
Chiều cao 1,42m
Cân nặng 32kg
Trình độ Trung học cơ sở
Nghề nghiệp Học sinh
Giới thiệu: Mình đang FA.Ai là con trai ( FA ) thì làm bạn trai mình nha!Vòng 1,2,3 của mình to,chuẩn rồi nên ko phải lo nha!
Thành tích trong Học tập trên Lazi.vn
Lời giải: 12
Tổng điểm: 4
Bài tập >>
Lời giải - bình luận >>
Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 5, ngày 14/06/2018 14:57:45
Các bạn ơi!Mk sẽ đổi tên là Nakamori Aoko nhé!
Tên cũ của mk là Miyano Akemi.
posts2 posts1 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Khánh Ly (TV Hội Chửi Thuê): Báo cáoaoko đã cs ng đặt rồi bn ko dc đặt nx
comment0 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Saito Sachi: Báo cáoĐúng rồi, cậu k đc đặt tên bn thân của mk!!!
comment0 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Forever Alone: Báo cáoNakamori Aoko là người bạn thân đầu tiên của mk, b nên đổ lại ik, ha?
comment0 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Kazuki Hino: Báo cáoCậu đặt tên khác đi đây là tên của onee- chan rùi, mk ko muốn ai đặt lại. Onee-chan của mk chỉ có 1 mà thôi.
comment0 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 4, ngày 06/06/2018 12:38:37
nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu (5)
posts2 posts2 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 4, ngày 06/06/2018 12:35:58

Có phải không,các bạn?
posts4 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Cường Quốc Nguyễn: Báo cáoRất đúng
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáođúng vậy đó Akemi, sau cơn mưa trời lại sáng mà, đúng chứ...?
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Chủ nhật, ngày 03/06/2018 12:56:15
Ai đánh giá mình 1 sao vậy???Hic...
posts2 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Cường Quốc Nguyễn: Báo cáoMà đánh giá 5 sao cho bạn rồi, bạn vào trang cá nhân mà đánh giá lại cho mẹ nhé
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáođánh giá rồi nha
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Cường Quốc Nguyễn: Báo cáoUkm
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Trần Huỳnh Đại Long: Báo cáomình đánh giá rồi vô trang mình cho mình 5 sao đi
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáorồi đó Trần Huỳnh Đại Long:
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 6, ngày 01/06/2018 13:20:41

"A secret makes a woman woman"-by Vermouth

 

"Thành công đến không dễ thấy ngay đâu,nhưng thất bại thì biết liền tức khắc"-by Rena

 

"Cảm giác sợ chết còn đáng sợ hơn chính cái chết"-by Akai

 

"Cuộc đời không giống như một quyển sách,đọc phần đầu là đoán được phần cuối.Cuộc đời bí ẩn và thú vị hơn nhiều..."-by Kaitou Kid

 

"Dũng cảm là từ để chỉ sự xả thân vì một điều cao đẹp,nó là từ của chính nghĩa...Không thể dùng nó để biện hộ cho hành động giết người"-by Ran

 

"Nghề thám tử của chúng ta là để đưa kẻ có tội ra ánh sáng và giải oan cho người vô tội chứ không phải là để khoe tài và dồn ép họ tới con đường cùng như cậu nghĩ đâu"-by Shinichi

 

Đừng quá dựa dẫm vào người khác, bởi biết đâu một lúc nào đó mọi chỗ dựa của ta sẽ mất đi _ Đặc vụ Judy Starling

 

"Biết làm sao được đây,khi nghiệt ngã là luật pháp không có chốn dung thân cho tình cảm"-by Conan

 

"Trong phá án không có chỗ cho tình riêng"-by Conan

 

"Kẻ mạnh không phải kẻ chiến thắng,chỉ có kẻ chiến thắng mới là kẻ mạnh"-người khách người Đức(tập mấy không nhớ)

 

"Tình bạn không phải là một cái máy bán nước ngọt,còn bỏ tiền thì còn nước uống,không bỏ tiền thì nước sẽ không chảy ra"-by Haibara

 

"Chia tay là lưỡi sao xé nát lòng kẻ ở người đi"-by Haibara

 

"Tớ đã biết,không thể mãi trốn chạy thực tại,mà phải đối đầu với nó"-by Haibara

 

"Socola là biểu tượng của tình yêu,vì nó vừa ngọt vừa đắng,cũng giống như tình yêu vậy"-by Yumi

 

"Còn mình,mình đã có con búp bê đẹp nhất rồi"-by Yumi

 

"Anh sẽ không bao giờ quên...màu hoa rẻ quạt đâu"-by Agasa

 

"Mình đã biết là...từ khi rời khỏi tổ chức,trên thế gian này làm gì có chỗ cho mình"-by Haibara

 

"Sự thật chỉ có một mà thôi"-by Conan

 

"Chiếc gương có thể phản chiếu y hệt những gì đứng trước nó...nhưng cũng không thể cho ta thấy hình dáng thật của mình"-by 23Ra 

 

_"Thám tử điều tra ra hung thủ mà lại để hắn chết ngay trước mắt ...thì chẳng khác nào đồng phạm"-by conan

 

_"Tại sao tôi không phải người nhật...tại sao cô ấy không phải người mĩ..."-by Robert

 

"Suy luận không phải để phân thắng thua hay so hơn kém, vì sự thật luôn chỉ có một mà thôi" - By Shinichi

 

"Sau khi đã loại bỏ những điều vô lý, thứ còn lại... dù có khó tin đến đâu... vẫn là sự thật" - By Conan (Sherlock Holmes)

 

Và câu nói của Heiji với Sakata "Đừng nói vớ vẩn như vậy... anh là cảnh sát cơ mà... lòng tự hào của anh đâu rồi? Đứng lên Sakata! Anh không xứng đáng với cây súng mình cầm trên tay!"

 

_"cuộc đời ko như 1 cuốn sách,chỉ cần đọc phần đầu là biết ngay được phần kết. Cuộc đời còn phức tạp hơn nhiều,nó chứa đựng những điều mà con người ta không thể biết trước được."_by Kaitou Kid :h1: :h8:

 

_"Tớ chỉ nói điều đó vì 1 người...chỉ 1 người đó thôi..."-by Conan

 

_"Muộn mất rồi...Bàn tay tôi cũng như bọn chúng...đã vấy máu rồi..."-by Aso Keiji(Bác sĩ Narumi Asai)

 

"Trước pháp luật,mọi người đều phải được đối xử bỉnh đẳng như nhau.Ai gây tội ác phải bị trừng phạt.Không có chỗ cho tình cảm chen ngang"- Shinichi/Conan

 

"Khi đã vào vị trí...thì vai trò nhân vật chính trong một cuộc định giá cũng biến mất... chỉ còn lại... một trận chiến... với kẻ thắng ... và người thua" - đây là lời của một người ở sân bóng tập 44.

 

"Một cầu thủ chân chính cho dù bị bầm dập , tả tơi sau những pha va chạm... nhưng phải gắng gượng mà quay lại vị trí của mình để tiếp tục trận đấu... chứ ko thể quay sang tìm đối thủ để trả đũa" - Mori

 

"Chính vì tình bạn nên tớ ko thể chiều theo ý cậu , tội ác dù sớm hay muộn cũng sẽ bị vạch trần... cố tình che dấu nó cũng sẽ chỉ thêm đau lòng ! Phương thuốc duy nhất đem lại sự thanh thản cho chúng ta và cho cả ông ấy ... đó là sự thật " - Mori

 

"Tôi thích màu đen nhất. Màu đen che giấu những gì con người ta không muốn phơi bày, nhưng cũng vì thế mà tôi cũng ghét màu đó nhất" của Okiya Subaru.

 

Vì tình bạn mỏng manh dễ vỡ nên ngta ms b' trân trọng chứ cứng và lạnh như cái mâm sắt ý thì còn thấy ấm áp nỗi gì

posts7 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 5, ngày 31/05/2018 15:05:12
Đôi khi muốn ở 1 mình,uống tách cafe ngắm mưa rơi...
posts3 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 5, ngày 31/05/2018 14:59:41
Chán quá ! Nhều thằng " tỉnh tỏ ",bây giờ khó xử quá? Làm sao bây giừ?Ai mách nước zùm đi.Mọi người vô xem trang cá nhân của Akemi nhớ vô đánh giá 5 ***** nha,hứa sẽ trả đủ.
posts2 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Huyền Angel ( ❤️ Amous Singer ❤️ ): Báo cáoBn hãy ns là e cs ny rùi a ạk . Thế là mấy a ấy toạch lun . Tớ vẫn hay lm thế trên face suốt . Nếu nhìu a vẫn cố tán thỳ kêu là a cs mún chết ko , yêu đươg j :))
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Ngọc Trâm: Báo cáoMình đánh giá 5 sao cho bạn rồi nhé
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáovậy à,mơn 2 bạn nhé
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Kazuki Hino: Báo cáoMk cx đánh giá 5 sao cho bn rồi.
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáocảm ơn mấy bạn
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 5, ngày 31/05/2018 14:53:36












posts5 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáoĐáng iu ko nà?Còn nhìu hình lắm!Mún xem thì kêu nha!
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Ngọc Trâm: Báo cáoDễ thương quá đi <3
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Arisuwa Sakura ( ILY ): Báo cáođẹp
comment3 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
ngô phương anh: Báo cáouk ,đẹp
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáomơn nha <3
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 4, ngày 30/05/2018 14:46:09
cả nhà đánh giá 5 sao mình nha!rồi mình đánh giá lại cho.iu mọi người nhìu!
posts2 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đặng Lê Trà My: Báo cáomk nè
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Gấu Panda: Báo cáoRồi đó!
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
ngô phương anh: Báo cáoRùi đó cho bn tick cho mk 5 sao nhá☆☆☆☆☆
comment1 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nakamori Aoko: Báo cáothank you nha,mình cx đánh giá lại các bạn rồi!
comment2 comment0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nakamori Aoko
Link | Báo cáo
Thứ 4, ngày 30/05/2018 13:29:21

" Ba sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa, cho con cài lên ngực. Ba mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con…” Những câu hát thân thương ấy đã được cất lên từ khi con còn là một đứa trẻ, những câu hát lúc ấy con chỉ hát lên với sự thích thú của một đứa trẻ lên hai, lên ba. Nhưng giờ đây, mười tám năm đã qua đi, những từ ngữ ấy không còn đơn thuần là những ca từ cho một bài hát nữa, mà đối với con, và với cả những người con trưởng thành thì những ca từ ấy tuy giản đơn nhưng lại ẩn chứa rất nhiều ý nghĩa. Một đứa con thì không thể nào lớn lên mà lại không có sự chăm lo, nuôi nấng, dạy dỗ của các đấng sinh thành. Cũng giống như những chú chim bay lượn ở bầu trời bao la, chúng nó sẽ không thể nào bay được nếu thiếu đi đôi cánh. Bố mẹ cũng giống như đôi cánh ấy- đôi cánh vững chắc để nâng đỡ, che chở cho con trong suốt mười tám năm qua.

            Có thể đây không phải là một bài văn hay, nhưng nó đã được viết lên bằng tất cả cảm xúc của con, một cảm xúc rất thực về lòng biết ơn bố mẹ, thầy cô, những người đã xây dựng nền tảng cho những nấc thang đầu đời, đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời của con. Mười tám năm là cả một quá trình rất dài từ một sinh linh nhỏ bé, đã trưởng thành như ngày hôm nay và cầm bút để viết lên bài cảm nghĩ này. Quá trình đó bắt đầu từ ngày con cất tiếng khóc chào đời, bố bảo rằng giây phút khi nhìn con ra đời là giây phút thiêng liêng nhất trong cuộc đời của bố mẹ. Những giọt nước mắt vui sướng khi bố mẹ chứng kiến thiên thần của bố mẹ xuất hiện, lúc ấy, con khóc rất to, nhưng tiếng khóc thét của con lại là niềm hạnh phúc của bố mẹ, nó báo hiệu sự sống của một linh hồn nhỏ bé sẽ tồn tại trên thế giới này. Bố mẹ biết không… nếu có một điều ước, con ước mình có thể quay ngược thời gian để trở về chính ngày con ra đời, để con có thể thực sự nhìn thấy được niềm hạnh phúc của bố mẹ lúc đó, và biết được con thật sự quan trọng với bố mẹ như thế nào…!!!

          Và cứ thế thời gian bắt đầu trôi đi, từng ngày nhìn con, yêu con, để rồi đến khi con bắt đầu bập bẹ những tiếng nói đầu đời, tiếng gọi bố đầu tiên. Bố bảo rằng thật sự bố không biết dùng lời gì để diễn tả niềm vui của bố lúc ấy. Vòng tuần hoàn của cuộc sống vẫn tiếp diễn, bố mẹ vẫn âm thầm chứng kiến từng giai đoạn con lớn lên. Những tiếng nói đầu đời, những bước đi đầu tiên, bên cạnh con luôn luôn có sự dõi theo của bố mẹ. Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ quay, con đang dần lớn lên với sự dìu dắt của bố mẹ và sự dạy dỗ của thầy cô. Để rồi, khi nhìn lại, đó là cả một quãng đường dài mười tám năm… mười tám năm trôi qua, bây giờ những kí ức về tuổi thơ, nơi có bố mẹ, thầy cô và bạn bè lại trỗi dậy trong con. Những từ ngữ đã từng rất quen thuộc, nó hầu như là một phần quan trọng trong cuộc sống của con, và một phần làm con trưởng thành như ngày hôm nay, nó quá đỗi thân quen làm con không hề nghĩ gì về giá trị của mọi người. Để rồi hôm nay- khi đặt bút để viết bài cảm nghĩ này, con mới thật biết sự quan trọng của mọi người đối với con.

         Lúc con chưa thể cất tiếng nói nhưng trong tiếng khóc của con đã có mẹ. Từ đó đến nay, mẹ đã luôn luôn sát cánh bên con trong từng bước con đi trên đường đời. Bố và mẹ đã phải mưu sinh nhọc nhằn để có tiền nuôi con ăn học, mẹ đã trăn trở mất ngủ khi khi bài kiểm tra của con bị điểm thấp, chăm sóc thuốc thang khi con ốm đau. Mẹ cũng là người luôn nhắc con đội mũ khi trời nắng, mang theo áo mưa khi trời âm u, nhắc con cầm theo hộp sữa khi con học nhiều ca liên tục. Giờ đây, con chỉ biết nói lời cảm ơn bố mẹ! Bố mẹ ơi con biết rằng hai chữ “cảm ơn” không thể nói hết công ơn trời bể của bố mẹ, đó chỉ là giọt nước nhỏ bé so với cả đại dương mênh mông mà bố mẹ đã vất vả tạo ra cho con, nhưng nó trong vắt và tinh khiết lắm! Bố mẹ ơi, nếu có một điều ước, con sẽ ước con không bao giờ phải rời xa bố mẹ! Con không thể tưởng tượng nổi cuộc đời này sẽ ra sao nếu con thiếu bố mẹ? Bởi bố mẹ là người quan trọng nhất, là tất cả của cuộc đời con! Con nhớ cái ngày đầu tiên con bước vào lớp một, bố và mẹ đã ôm con trong vòng tay ấm áp cùng đạp xe chở con đến trường, thế mà giờ con sắp hoàn thành mười hai năm cắp sách đến trường rồi đấy bố mẹ ạ! Mười hai năm ấy con được no ấm, bình yên bên bố, bên mẹ cũng là mười hai năm bố mẹ khổ cực, vất vả. 

      Bố mẹ đã nuôi nấng con với mong ước con sẽ trưởng thành, trở thành một con người thật sự, mọi niềm tin hi vọng đều đặt vào con, để rồi có những lúc con vô tình đã thấy những giọt nước mắt của bố mẹ đã khóc khi con phạm lỗi. Rồi tiếp đó, những cái lo đầu tiên là khi bố mẹ muốn dạy dỗ đứa con bé bỏng của mình thành người. Nhưng càng lo hơn khi con đang bước vào tuổi trưởng thành. Từng bước đường con đi luôn có sự lo lắng của bố mẹ, sợ con sẽ đi sai đường. Tuy con đã mười tám tuổi, nhưng lúc nào cũng vậy, trong bố mẹ, con vẫn là một đứa trẻ cần được chở che và bảo vệ, bây giờ con thật sự cần bố mẹ, sự quan trọng của bố mẹ đối với con to lớn biết bao…Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn vì đã cho con là con của bố mẹ, cảm ơn bố mẹ khi đã mang con đến với thế giới này.

      Đối với con, bố luôn là một bức tường thành vững chắc cho con vịn vào mà bước đi. Tuy không nói ra, nhưng bố vẫn luôn quan tâm đến con, từ việc học hành, sức khỏe, bạn bè cho đến cả việc con sinh hoạt, chơi đùa, bố vẫn luôn âm thầm theo dõi con “từ xa”, theo dõi từng bước tiến của con. Còn mẹ, mẹ có vẻ như khác bố nhiều lắm, từ vẻ mặt cho đến tính tình. Bề ngoài mẹ của con luôn vui tươi, nụ cười lúc nào cũng nở trên gương mặt của mẹ. Tính tình mẹ cũng không khó chịu như bố, mẹ luôn la mắng con mỗi ngày, không như bố lúc nào cũng im lặng làm con đến phát sợ. Tuy khác nhau về tính tình, tuy mẹ luôn xét nét con, tuy bố luôn im lặng kiểm soát con, nhưng những việc làm đó đều xuất phát từ một điểm chung là tình thương vô bờ bến mà bố mẹ dành cho con. Nhưng có một điều đến tận bây giờ con vẫn không hiểu tại sao con lại không thể tâm sự được với mẹ. Ai ai cũng nói rằng, con gái thì lúc nào cũng tỉ tê tâm sự với mẹ, nhưng với con thì… con cũng không biết vì sao nữa. Vì con không hợp với mẹ, hay vì con ngang bướng, cố chấp, không chịu nghe lời mẹ giảng giải, luôn cho mình là đúng? Cũng có khi là vì con thấy mẹ đã có quá nhiều lo lắng rồi, nào là áp lực công việc, gia đình, con cái, con không muốn vì chuyện của con mà làm cho mẹ thêm một mối lo nữa. Nhưng rồi, giống như quả bóng vậy, cứ càng bơm thì nó lại càng căng, và đến một lúc nào đó nó sẽ nổ tung. Con cũng vậy, cứ dồn nén trong lòng, chỉ đến những lúc “cuối đường”, tăm tối hay bực bội nhất, con mới “trút” hết lên mẹ. Những lúc ấy, mẹ lại như là một người bạn tâm sự với con. Mẹ dạy con cách ứng xử, chỉ cho con việc phải làm, cho con biết cách sống ở đời và cho con biết đến cả những “bài học vấp ngã” và phải biết đứng lên trong cuộc sống.

        “Cho con làm người, bàn tay cha nâng đỡ chở che. Cho con vào đời, mẹ thương yêu dạy con bước đi. Cho con thắm nụ cười, cho con lớn thành người. Ôi tình mẹ cha, quá bao la. Ôi tình thương đó, tựa biển xa!” Tình thương đó ngàn đời con vẫn không thể trả được hết. Vậy mà đã bao lần con làm buồn lòng bố mẹ, những lúc vì quá nông nổi, bồng bột, bướng bỉnh mà con đã gắt gỏng, hờn giận bố mẹ, cũng như những người con khác, lúc ấy con cũng ghét bố mẹ lắm. Con cứ tự hỏi tại sao lúc nào con cũng phải làm theo ý của bố mẹ mà không được tự do theo ý của mình... Mười tám năm qua đi, mười tám năm con được sống trong vòng tay yêu thương, dìu dắt của bố mẹ, vậy mà được mấy lần con làm bố mẹ vui? Con chỉ toàn gây ra những chuyện rắc rối, làm bố mẹ lại phải bận tâm, nặng lòng.Giờ đây, con chỉ biết nói lên hai tiếng “Xin lỗi” và thầm cảm ơn bố mẹ đã không bỏ rơi con, dù con đã đánh mất đi niềm tin của bố mẹ.

       Năm năm cấp một vậy là cũng đã trôi qua thật nhanh. Bây giờ, ngay lúc này đây, con đang đứng trên con đường thử thách mới, gay go và khó khăn hơn rất nhiều. Đó cùng chính là bước ngoặt quan trọng đầu tiên trong cuộc đời con. Con biết, trên con đường lần này con bước đi vẫn luôn ẩn chứa rất nhiều niềm tin, sự mong đợi của bố mẹ. Con biết niềm tin và sự mong đợi đó là rất lớn. Tuy mệt mỏi sau một ngày làm việc, nhưng tối đến bố mẹ lại vẫn lo cho con từng bữa ăn, từng giấc ngủ, đến cả những viên thuốc mỗi khi con chớm bệnh. Tình thương bố mẹ bao la và cao cả như thế, những chỉ với những trang viết này, con không thể nào kể được cho hết, mà cũngc hẳng biết phải nói bao nhiêu mới đủ cho những gì bố mẹ đã hy sinh cho đứa con bé nhỏ này. Lúc này đây con xin lỗi bố mẹ về tất cả những lỗi lầm của con! Và bố mẹ hãy tin rằng, dù thời gian có trôi qua, tất cả sẽ nhạt nhoà theo năm tháng nhưng tình thương của bố mẹ sẽ vĩnh cửu trong lòng con, là động lực để con vững bước trên hành trình đời mình. Con thương bố mẹ nhiều lắm, bố mẹ ơi!

         Và những người quan trọng không kém đối với cuộc sống của con chính là thầy cô - những người cha người mẹ thứ hai của con - những người có vai trò thực sự trên bước đường giáo dục con thành một con người trưởng thành, cho con biết làm một con người thực sự như thế nào!!! Giáo viên - người mang kiến thức đến cho người cần kiến thức. Thầy cô có biết rằng nhiệm vụ của thầy cô thiêng liếng và cao cả lắm không?.... Những người gần như hi sinh cả cuộc đời để âm thầm dõi theo bước đường của chúng con, người đã gián tiếp tiếp thêm sức mạnh, thêm tri thức để chúng con không ngỡ ngàng và tự tin bước vào đời. Người thầy vẫn lặng lẽ đứng đó, chứng kiến từng thế hệ này sang thế hệ khác, chứng kiến những thành quả của thầy - những thành quả sẽ trực tiếp đi xây dựng đất nước. Công lao của thầy như những vị anh hùng vô danh, tuy không lưu vào sử sách nhưng sẽ được mọi người ca ngợi đến ngàn đời….. Và đặc biệt, người con muốn nói đến hôm nay, đó chính là cô giáo chủ nhiệm – Cô Linh. Cô là người thầy, người chị và cũng là người mẹ thứ hai của chúng con – người luôn lắng nghe và thấu hiểu cảm nhận của chúng con, luôn bên cạnh chúng con trong chặng đường cuối cùng của đời người học sinh. Là một người thầy khi giảng dạy, là một người bạn khi lắng nghe và sẻ chia những cảm xúc đầu đời, những lời động viên nhẹ nhàng nhưng vô cùng quan trọng đối với chúng con. Cô có biết sự có mặt của cô đối với chúng con có ý nghĩa to lớn đến như thế nào không? Hôm nay, con xin thay mặt tập thể lớp 5D gửi lời cảm ơn đến cô, người giáo viên chủ nhiệm tuyệt vời của chúng con.

         Là năm cuối cấp, áp lực thi cử rất lớn, vì thế chúng con cần những phương pháp học tập có hiệu quả nhất. Và người luôn đứng đằng sau, trằn trọc, suy nghĩ mỗi đêm cho chúng con phương pháp học tập tốt nhất, luôn ở bên cạnh dõi theo và lo lắng cho chúng con, đó chính là các thầy cô giáo kính mến - những người đã xây dựng nên trường Nguyễn Trãi được như ngày hôm nay!!! Mỗi ngày trôi qua, thầy cô lại có thêm hàng trăm nỗi lo, lo cho chúng con từng miếng ăn, giấc ngủ, lo cho sức khỏe của từng học sinh thân yêu, lo cho từng đứa học yếu nhất đến khi nó có thể khá hơn, lo cho chúng con nhiều lắm, nhiều đến nỗi mà quên đi chính sức khỏe của bản thân mình… Có mấy ai có thể hiểu được những hi sinh thầm lặng lớn lao của thầy cô. Thầy ơi, cô ơi!! Những công lao của thầy cô, chúng con đều ghi nhớ…!!! Trên bước đường con đi, đều có sự dõi theo của bố mẹ, sự ân cần của thầy cô. Khi con vấp ngã, bố mẹ, thầy cô là người đau hơn ai hết. Và sự lo âu, buồn phiền trên khuôn mặt của thầy cô khi con phạm sai lầm, con mới nhận ra rằng con đã làm bố mẹ và thầy cô thất vọng rất nhiều, chợt thấy rằng con vẫn chưa làm được gì cho mọi người, chưa đền đáp được gì cho bố mẹ, mới thấy rằng con vẫn quá nhỏ bé trong thế giới bao la này… Con xin lỗi!!! Xin lỗi khi lúc ấy con chưa đủ trưởng thành để nhận thức được mọi việc làm của mình.

     Một năm học nữa lại trôi qua, sắp phải trải qua những ngày giờ cuối cùng của tuổi học trò con mới cảm nhận rõ lòng mình đang có những xáo trộn nhất định. Khi những cành phượng đỏ đầu tiên le lói trên cành, cũng là lúc học sinh khối mười hai quay cuồng trong hối hả của học hành và thi cử. Mười hai năm đèn sách trôi qua, con đã trưởng thành và nói lên lời tri ân đối với bố mẹ và thầy cô. Có lẽ nếu như nhà trường không vận động học sinh khối mười hai viết bài tri ân dành cho bố mẹ, thầy cô thì chắc con sẽ không bao giờ có thể trực tiếp nói với bố mẹ và thầy cô những lời chân thành nhất mà bấy lâu con ấp ủ, giấu kín trong lòng. Xin cảm ơn bố mẹ vì đã cho con tất cả cuộc đời này! Bố mẹ đã luôn ở bên con khi con vấp ngã, khi con sai lầm. Cảm ơn thầy cô rất nhiều! Ba năm học dưới mái trường này con chưa một lần nói từ “cám ơn”, nhưng bây giờ là thời khắc con phải nói ra . Thầy cô đã quá tốt với chúng con nhưng nhiều lúc chúng con đã vô tâm khiến thầy cô thất vọng. Xin thầy cô đừng trách chúng con. Mai đây, dù có rời xa trường Nguyễn Trãi thân yêu, thì những lời răn dạy của thầy cô sẽ mãi là hành trang vô giá của chúng con!

       Hôm nay, khi con viết bài cảm nghĩ này, con không mong nó sẽ được đọc trước toàn trường, được bố mẹ lắng nghe, nhưng con vẫn viết. Viết để bày tỏ hết lòng biết ơn đối với bố mẹ - những đấng sinh thành đã sinh con ra, cho con một hình hài nguyên vẹn và đã nuôi nấng con bằng tình yêu thương vô bờ, bằng những giọt mồ hôi, nước mắt, bằng tất cả niềm tự hào. Từ lúc sinh ra con đã được sống trong sự đùm bọc, yêu thương của bố mẹ. Có miếng ăn ngon, bố mẹ luôn nhường cho con. Khi trời trở lạnh, mẹ ôm con vào vòng tay ấm áp. Khi con ốm đau, mẹ thức trắng đêm lo lắng. Nếu như mẹ trao cho con những tình thương ngọt ngào thì bố lại dạy con phải cứng cỏi, bản lĩnh để tự đứng trên đôi chân của mình trong cuộc đời. Bố dạy con không được cúi đầu trước gian nan, không được sợ hãi khi gặp chuyện khó khăn. Sau này, dù con có đi đâu thì bố mẹ vẫn mãi là chỗ dựa tinh thần, là niềm hạnh phúc của con, là bến đỗ khi đôi cánh con mệt mỏi, là nguồn động viên an ủi khi con gặp khó khăn. Con không chắc con có thể làm được như những gì bố mẹ mong muốn, nhưng con hứa sẽ cố gắng không làm bố mẹ thất vọng và sẽ tự hào về con… Viết để ghi nhớ công ơn của thầy cô -những người cha, người mẹ thứ hai đã hết lòng dạy dỗ con, rèn luyện con thành một con người trưởng thành bằng tất cả công sức, và tâm huyết của mình. Cám ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống này, đã mang con đến thế giới này, và điều hàng ngàn lần con muốn nói nhưng chẳng bao giờ thể hiện, đó là : “con rất tự hào vì con là con của bố mẹ, bố mẹ là tất cả đối với con, con yêu bố mẹ nhiều lắm.” Bằng tất cả lòng kính yêu của con đối với thầy cô, con muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến thầy cô, những người đã cho con kiến thức, cho con biết được những điều tuyệt vời trong thế giới này. Để đáp lại sự biết ơn đó, tập thể lớp 5D riêng và toàn thể học sinh trường Nguyễn Trãi nói chung sẽ cố gắng bằng tất cả sức lực của mình đậu tốt nghiệp 100% và sẽ quyết tâm để có thể bước vào ngưỡng cửa cổng trường THCS để không phụ tấm lòng của bố mẹ và công ơn dạy dỗ của thầy cô… Giờ sắp tới ngày chúng con phải đối mặt với kì thi THCS và THPT, con sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong ước của bố mẹ và thầy cô

posts4 posts0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Google Facebook
scroll top