Ngữ văn lớp 9giúp mình đc k ạ ----- Nội dung dịch tự động từ ảnh ----- Phần I: ĐOC HIỂU (4,Q, điểm). Bếp Hoàng Cầm tà dựng giữa trời ng bát đũa nghĩa là gia đình đấy mắc chông chênh đường xe chạy HT kuditrời xanh thêm. (Bài thơ về tiền xe,không kính, Phạm Tien Duật, Ngữ Măn 9, tập 1) Câul: Em hiểu " Bếp Hoàng cầm trong câu thợ trên như thể nào ? Câu 2: Từ "chông chênh" trong câu thơ "Võng mắc chông chênh đường xe chạy" gợi cho em suy nghĩ gì về cuoc sống chiếh đấu của nhân vật trữ tình? Câu B: Chi ra và nệu bác inng của bien pháp tu từ trong câu thợ thơ đã thể hiện phẩm chứu lo của người chiến sĩ lái ge Trường Sơn? HUn Câu 4: Ngoài phẩm Than rên, người chiến sĩ lái xe còn rất nhiều phẩm chất cao đẹp để em học tập, đó là những phẩm chất nào Câu 5: Trong "“Bài thơ về tiểu đội xe không kính", hình ảnh xe không kính là hình ảnh xuyễn suốt toàn bộ bài thơ: Em hãy ghi lại những câu thơ có từ.“xe". Phần II: LÀM VĂN (6,0 điểm) Câu 1: (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn (200 chữ), nêu suy nghĩ của em về tính tự giác trong hoc tập của học sinh. Câu 2: (4,0 điểm) Phân tích doan truyện sau: lại đi trời xanh thêm". Câu Có một đám mây kéo ngoài cửa hang. Một đám nữa. Rồi một đám nữa bay qua ngày càng nhanh. Bầu trời mở rộng trước cửa hang đen đi. Cơn giông đến. Cát bay mù. Gió quật lên, quật xuống những cành cây khô cháy. Lá bay loạn xạ. Đột ngột như một biến đổi bất thường trong tim con người vậy. Ở rừng mùa này thường như thế. Mưa. Nhưng mưa đá. Lúc đầu tôi không biết. Nhưng rồi có tiếng lanh canh gõ trên nóc hang. Có cái gì vô cùng sắc xé không khí ra từng mảnh vụn. Giố. Và tôi thấy đau, ướt cả má. ... - Mưa đá! Cha mẹ ơi! Mưa đá! Tôi chạy vào bỏ trên bàn tay đang xoè ra của Nho mấy viên đá nhỏ. Lại chạy ra, vui thích cuống cuồng. (...) Ở đây, trên cao điểm đầy bom này cũng có mưa đá. Những niềm vui còn trẻ của tôi lại nở tung ra, say sưa, tràn đầy. Chẳng ai có thì giờ mà gắt tôi. Chị Thao đang lúi húi hốt cái gì dưới đất. Chắc là đá. Còn Nho thì nhồm dậy, môi hé mở: - Nào, mày cho tao mấy viên nữa. Nhưng tạnh mất rồi. Tạnh rất nhanh như khi mưa không nói nội. Rõ reng fot kiong e nung ngôi sao to trên bầu trời thành phố. Phải, có thể là đấy, hình như mẹ những cái đó... Hoặc là cây, hoặc là cái vòm tròn của nhà hát, hoặc bà bán kem đẩy cái xe chở đầy thùng kem, trẻ con háo hức bầu xung quanh. Con đường nhựa ban đêm, sau cơn mưa mùa hạ rộng ra, dài ra, lấp loáng ánh đèn trông như một con sốông nước đen. Những ngọn điện trên quảng trường lung linh như những ngôi sao trong câu chuyện cổ tích nói về những xứ sở thần tiên. Hoa trong công viên. Những quả bóng sút vô tội vạ của bọn trẻ con trong góc phố. Tiếng rao của bà bán xôi sáng có cải mùng đội trên đầu.. Chao ôi, có thể là tất cả những cái đó. Những cái đó ở thiệt xa... Rồi bông chốc, sau một cơn mưa đá, chúng xoáy mạnh như sóng trong tâm trí tôi. Sao chóng thế? Tôi bỗng thẫn thờ, tiếc thì tanh thôi. Mà tôi nhớ một cái gì tiếc những, viên đá. Mừa xong cái cửa số, (Những ngôi sao xa xôi, Lê Minh Khuê, Ngữ văn 9, tập 2) Họ tên thí sinh. Số báo danh:. |