“ Này đoạn Thoại Khanh ở nhà, Chồng đi ứng cử (1) kể đà bảy năm. Phận đành cần kiệm khó khăn, Bữa no bữa đói, thiết thân cơ hàn. Quần áo rách rưới lang thang, Làm thuê nuôi mẹ, phần nàng ăn rau Hai hàng nước mắt thấm bâu(2), Tóc rối bù đầu, chẳng gỡ chẳng trâm.. Đêm đông gió lạnh căm căm, Ôm mẹ vào lòng cho ấm mẹ ngơi. Tóc dài lại đắp phía ngoài, Giả làm mềm chiếu, chi làm tấm thân. Nàng rằng muốn xuống âm cung, Cho tròn đạo chồng, mất thảo mẹ cha. Biết ai nuôi dưỡng mẹ già, Hai hàng nước mắt nhỏ sa ròng ròng...” Tương Tử bạn học cùng chồng Đi thi chẳng đỗ, uổng công, về nhà. Cửa hàng phú quý vinh hoa, Vàng ròng mười nén mua mà chức sang. Quyền đặng thái thú cao quan(3) Mua cho chú chàng thái thú tại gia. Tương Tử xem thấy mặt hoa phải lòng. | Muốn sao cho được một phòng, Vàng ròng hai nén nói trong với nàng: “Chồng nàng qua chốn Tề bang, Thác bảy năm tràng còn chực làm chi? Ta thì phú quý vinh quy, Cửa nhà giàu có thiếu chi bạc vàng! Tội chi rách rưới lang thang Về ta cấp dưỡng cho an phận nàng. Trời đã định chữ nhơn duyên, Ta nay đã có vợ hiền tốt thay. Qua(4) cưới bậu đặng về rày: Chia đôi sự nghiệp làm hai cửa nhà” Thoại Khanh thôi mới nói ra: “Và người bạn học cũng là đồng song(5) Sử kinh người đã làu thông(6) Sao người lại dám ra lòng tà tây?(7) Dụ tôi làm chuyện chẳng ngay, Thật là súc vật chẳng hay đạo người. Của người đem dụ lòng tôi Tôi thà đói lạnh, của người chẳng ham Của chàng trả lại cho chàng, Tôi thà dắt mẹ đi tìm bạn xưa”. (Trích Kho tàng truyện Nôm khuyết danh, tập 2, Nhiều tác giả,NXB Văn học, 2000) |