Diệu Lynh | Chat Online
30/10/2024 14:20:18

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá hai văn bản truyện dưới đây:


-
ĐỀ CƯƠNG ÔN TẬP NGỮ VĂN 12A1 – GIỮA KI I
Đề số 01: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh,
đánh giá hai văn bản truyện dưới đây:
Thằng Lụm “còi” nhún vai, co mình lại tuồng như ngọn gió
vừa bay qua lạnh lắm vậy.
- Hồi đó, hồi tao còn nhỏ ơi là nhỏ, mả tao bỏ tao lại đây nè.
- Là sao? - tôi chưng hửng.
- Tao cũng đâu có biết. Chắc má tao gặp chuyện gì đó buồn lắm,
nuôi không nổi tạo nên bỏ tao lại đấy. Bởi vậy tao tên Lụm đó.
- Sạo hoài.
Thằng Lụm lắc đầu ra chiều chán nản:
- Thiệt đó, biết sao tao đen thui vậy hôn? - Nó chìa ra cái mặt như
chàm cháy - tạo bị bỏ ngoài nắng đó. Hồi đó ở ngã tư này vắng
hoe hà, tao nằm khóc cả buổi mà đâu có ai hay. Tới chừng đói quá
tao mới khóc, tao khóc rổn rốn luôn, tao mạnh miệng từ hồi nhỏ
mà. Rồi cái có bà dì bán bánh mì chạy lại, bồng lên, đâu có sữa,
bà dì mới móc ruột bánh mì cho tao trấp trấp đỡ, dè đâu tao ăn
hết ổ bánh mì luôn. Bà dì thấy tao dễ nuôi, nuôi luôn, sau này, tạo
kêu bả bằng ngoại. Tao lớn mà hổng tốn một miếng sữa nào hết,
hay chưa?
(Trích Lụm còi, In trong tập Xa Xóm Mũi, Nguyễn Ngọc Tư, NXB
Kim Đồng, 2016)
Không có ăn thì nhịn! Ninh nhịn từ bữa chiều hôm qua. Đật
khóc, Ninh đi moi được một củ dong về nướng. Đật một nửa. Ninh
một nửa. Ninh bảo Đật ăn cho đỡ đói thôi, còn cố nhịn, đợi thầy
về, ăn nữa. Nhưng Đật không nhịn được. Đật chạy sang nhà bác
Vụ. Bác ấy phải lấy trộm nắm cơm tối của thằng cu Chúc nhà bác
ấy, đưa cho Đất, Đất mới ăn được một miếng thì Chúc biết. Chúc
chạy vào nhà tìm nắm cơm của nó. Thấy mất, nó biết là nắm cơm
của nó đương ở trong tay Đật. Nó chạy theo, giằng lại. Đật mất
ăn, mếu xệch mồm đi, chạy về. Ninh đứng ở hè bên này, trông rõ
cả. Ninh tức lắm. Chẳng biết tức Chúc hay tức Đật. Chỉ biết Ninh
nghẹn ngào cả cổ. Vừa thấy Đật, Ninh nhảy xổ lại, tát đen đét vào
má Đật. Đật òa lên khóc. Ninh òa khóc theo.
Một lát sau, Ninh nghĩ thương em quá, Ninh lại đi tìm dong,
nhưng hết. Ninh moi luôn một củ ráy. Ráy nước, ăn ngứa lắm.
Nhưng đói còn biết gì là ngứa? Ninh đem về nướng. Ninh gọi Đất
về, lau nước mắt cho nó, rồi chị em ăn ráy nước. Đật ăn tợn lắm,
chẳng thấy kêu ca gì cả. Ninh rơi nước mắt. Ninh dặn em: “Từ giờ
đừng ăn cơm nhà thằng Chúc nữa”. Đật gật đầu. Thế mà hôm nay
nó lại lần sang nhà bác Vụ. Có bực mình hay không?
(Trích Từ ngày mẹ chết, In trong Tuyển tập Nam Cao, NXB Văn
học, 2002)
Bài tập chưa có câu trả lời nào. Rất mong nhận được trả lời của bạn! |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn