Kể lại sáng tạo câu chuyện sau----- Nội dung ảnh ----- **TLV: Kể lại sáng tạo câu chuyện sau** **CHIM SƠN CA VÀ BÔNG CÚC TRẮNG** 1. Bên bờ rào, giữa đám cỏ dại, có bông cúc trắng. Một chú sơn ca sà xuống bên bông cúc. Chim veo von mãi rồi mới bay về bầu trời xanh thẳm. 2. Nhung sáng hôm sau, khi vừa xới cánh đón bình minh, bông cúc đã nghe thấy tiếng sơn ca buồn thảm. Thì ra sơn ca đã bị nhốt trong lòng. 3. Bông có hai cầu bé đi vào vườn, cắt cà đám cỏ lẫn bông cúc, bò vào lòng sơn ca. Con chim bị cầm tù, hồng khô bông vì khát. Nhưng dù khát, nó vẫn không đụng đến bông hoa. Tối rồi, chẳng ai cho con chim khô khốc một giọt nước. Đêm ấy, sơn ca lia đời. Bông cúc hé lòa đi vì thương xót. 4. Sáng hôm sau, thấy sơn ca đã chết, hai cầu bé đặt con chim vào một chiếc hộp rất đẹp và chọn cát thật long trọng. Tôi nghiệp con chim! Khi nó còn sống và ca hát, các cầu đã đề mặc nó chết vì đói khát. Còn bông hoa, giá các cầu đứng ngất nó thì hôm nay chắc nó vẫn đang tắm nắng Mặt Trời. Theo AN-ĐÉC-XEN (Nguyễn Văn Hải, Vũ Minh Toàn dịch) [-Véo von: (âm thanh) cao, trong trèo. - Cầm tù giam giữ. - Long trọng: đây đủ nghi lễ, rất trang nghiêm.] |