Nhan đề bài viết “Đến với bài thơ hay: Mở ra nhiều triết lý nhân sinh" cung cấp cho người đọc thông tin nào?----- Nội dung ảnh ----- Đây là nội dung chữ trong ảnh: ``` (Lê Thành Văn) Thi phẩm Cha con người ăn mày của nhà thơ - nhà báo Phan Huy (Phan Huy, Ngược bến Sông Mơ, NXB Hội Nhà Văn, 2020) là tiếng lòng rưng rưng, khắc khoải về phẩm người hành khất giữa bầu không khí tị trường, mà mọi cái ăn cái mặc không còn là hồn án đến gần nhau, v.v. Ở bốn câu đầu, tác giả Phan Huy đã giới thiệu không gian quen thuộc nơi người hành khất thường xuất hiện: “Ôi bên sông Tiền/Có một người hành khất”. Dẫu khán giả là những địa điểm, địa danh cụ thể, đó có là không gian thiết tha âm dương và sự ngọt ngào, vô định của kiếp người lướt lộc. Nơi bến bờ sông Tiền mênh mang sóng nước là những kiếp bơ vơ trôi dạt, đầy dẫy, có khác gì phần người hành khất? Tác giả chú ý vào chiếc gậy của người ăn mày. Chiếc gậy xuất hiện như một tín hiệu nghệ thuật đầu vớ vẩn bà hạnh cầu cứu ấy: Người hành khất mỉm môi loài cá mặt. Nhưng “chiếc gậy của cha”: nhận thức đầu hành trình xa xôi, khó nắm trên bờ chẳng ngẫu nhiên mà người hành khất đã gặp. Gậy chạm đất mà đất/Chiếc gậy của cha đầu. Di xin ăn qua nhiều phường, làng mạc, mỗi bước đi lại dần dần thấm nhuần, con người ấy phải bao lần đến quang, xô vỡ lý các giá trị chọn mặt. Ninh chiếc gậy cha con nào? Chiếc gậy xưa rồi, lơ đãng lắm, cất ấm, người ví và bàn bóng lộ ra tiếng hát, nghĩa là băng mình nước mắt mà mình cho. Người hành khất là ai? Là câu hỏi muôn vàn có rối được trả lời theo kiểu lạc mạch: trăng, từ nào đang tìm, thân bạn đó là một nỗi trống không hình hài sao? Chao ôi, nơi viết thê thảm lòng mình: Thời giả, dên lết có hành dắt gì? Giong thì lội, đừng mang danh hân nhưng cuồng. Người cha là ai để được sống trong con, chăm lo từng bữa ăn của mình? Hình hài đó nỗi buồn trông ra cùng ánh sáng mở tràng vương quốc mẹ cha! Do đó, phải lại quay về đúng điểm hương thú. Là hồng nào? Cẩn nắm truyền cảm nhận với mọi người? Gặp nhau ra thì chờ hiểu/người hay ta ăn mày? ``` |