Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản?JỚI CHẠY CUỐI CÙNG A. Dár B. Đá C. D vụ của tôi là ngôi trong xe cứu thương, theo sau các vận động viên, phòng khi có và đào t Uua ma ra tông hàng năm ở thành phố tôi thường diễn ra vào mùa hè. Khi được chăm sóc y tế. Anh tài xế và tội ngôi trong xe, phía sau hàng trăm con người, ta tiếng súng lệnh vang lên. Khi đoàn người tăng tốc, nhóm chạy đầu tiên vượt lên trước. Chính lúc đó hình tình một người phụ nữ đập vào mắt tôi. Tôi biết mình vừa nhận diện được “người chạy cuối cùng”. Bàn chân chị ấy cứ chụm vào mà đầu gối cứ đưa ra. Đôi chân tật nguyên của chủ tưởng chừng như không thể nào bước đi được, chứ đừng nói là chạy Nhìn chị chật vật đặt bàn chân này lên trước bàn chân kia mà lòng tôi tự dưng thơ giùm cho chị, rồi reo hò cổ động cho chị tiến lên. Tôi nửa muốn cho chị dừng lại nữa có mong chị tiếp tục. Người phụ nữ vẫn kiên trì tiến tới, quả quyết vượt qua những mét đường cuối cùng. Vạch đích hiện ra, tiếng người la ó ầm ĩ hai bên đường. Chị chầm chậm tiến tới, băng qua, giật đứt hai đầu sợi dây cho nó bay phấp phới sau lưng tựa như đôi cánh. Kể từ hôm đó, mỗi khi gặp phải tình huống quá khó khăn tưởng như không thể làm được, tôi lại nghĩ đến “người chạy cuối cùng”. Liền sau đó mọi việc trở nên nhẹ nhàng đối với tôi. Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản? A. Miêu tả B. Tự sự C. Biểu cảm D. Nghị luận Câu 2: Cuộc thi chạy hàng năm ở thành phố tác giả thường tổ chức vào mùa nào? A. Mùa xuân B. Mùa hè C. Mùa thu D. Mùa đông Câu 3: Nhiệm vụ của nhân vật “tôi” trong bài là: A. Đi thi chạy. B. Đi diễu hành. C. Đi cổ vũ. D. Chăm sóc y tế cho vận động viên. Câu 4: “Người chạy cuối cùng” trong cuộc đua có đặc điểm gì? A. Là một em bé. B. Là một cụ già. C. Là một người phụ nữ có đôi chân tật nguyền. D. Là một người đàn ông mập mạp. D. E Câ A. P |