Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.
Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:
- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.
Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.
Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Câu 2 : Cậu bé không có gì cho ông lão nhưng ông lão lại nói : ' như vậy là cháu đã cho lão rồi ' . Em hiểu cậu bé đã cho ông lão cái gì ? Theo em cậu bé đã nhận gì ở ông lão ăn xin ?
Câu 3 : Xét về cấu tạo , câu : ' Chao ôi ' trong văn bản thuộc kiểu câu nào ? Có tác dụng gì ?
Câu 4. Bài học rút ra từ văn bản trên?