Nhà thơ Nguyễn Đình Thi cho rằng: “Thơ là tiếng nói đầu tiên, tiếng nói thứ nhất của tâm hồn khi đụng chạm tới cuộc sống”. Em hiểu ý kiến trên như thế nào? Hãy làm sáng tỏ qua bài thơ:
KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON
(1) Không có gì tự đến đâu con (3)Dẫu bây giờ bố mẹ - đôi khi
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa Có roi vọt khi con hư và dối
Mùa bội thu trải một nắng hai sương. Thương yêu con đâu đồng nghĩa với chiều.
(2) Không có gì tự đến, dẫu bình thường. (4)Đường con đi dài rộng rất nhiều
Phải bằng cả đôi tay và nghị lực Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng
Như con chim suốt ngày chọn hạt Trời xanh đấy nhưng chẳng bao giờ lặng
Năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kỳ.
Chỉ có con mới nâng nổi chính mình