Phân tích bài thơ theo bố cục trên
Nhớ mẹ _ Đỗ trung quân đoạn 1: tâm trạng lo sợ hốt hoảng của con khi mẹ ngày 1 gìa đi Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua Đoạn 2: tâm trạng bơ vơ bất lực của con khi mẹ ngày một yếu đi mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ ai níu nổi thời gian? ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn lên Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn. Đoạn 3: sự vô tình, coi tình cảm của mẹ là lẽ tất yếu , sự trách cứ bản thân và ăn năn Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ giọt nước mắt già nua không ứa nổi ta mê mải trên bàn chân rong ruổi mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại? Sao mẹ già ở cách xa đến vậy trái tim âu lo đã giục giã đi tìm ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên? phân tích bài thơ theo bố cục trên