Trần Anh Tuấn | Chat Online
19/02/2025 13:35:35

Thông điệp nào có ý nghĩa nhất với em khi đọc đoạn trích trên? Vì sao?


Đọc văn bản sau:HỒI I

Trong nhà họ Capulet

CẢNH V

(...)

Capulet ra, theo sau là khách khứa, có cả Tybalt, Juliet, Nhũ mẫu; sau cùng là Romeo, cải trang làm. Người hành hương, và các bạn, tất cả đều đeo mặt nạ

Ca-pu-let: Chào chư vị! Phen này thì mấy tiểu thư mà ngón chân không bị chai sẽ thử sức với các vị! Nào các cô, cô nào từ chối không khiêu vũ? Cô nào còn õng ẹo không chịu ra nhảy thì đúng là có chai chân nhé! Lão nói có đúng không? (Nói với bọn người mới đến) – Chào chư vị! Có một thời lão cũng đã đeo mặt nạ, cũng đã thủ thỉ bên tai người đẹp những lời êm ái ngọt ngào, nhưng cái thời ấy đã qua rồi, qua rồi... (nói với khách nữa mới đến) – Chào chư vị! Nhạc công đâu, tấu nhạc đi! Dọn chỗ đi để khiêu vũ! Nào các cô, nhảy di!

Nhạc nổi, mọi người khiêu vũ

(Bảo gia nhân) - Thắp thêm đèn lên, chúng bay. Dọn bàn đi, dập tắt lò sưởi đi, trong phòng nóng quá rồi. Thế nào, chú mình, tình cờ khiêu vũ thế này cũng thú đấy chứ nhỉ? Mời ông ngồi, ông Capulet. Ông và tôi thì qua cái thời nhày với nhót rồi. Cái lần cuối cùng chúng mình đeo mặt nạ khiêu vũ là cách đây bao năm rồi nhỉ?

Ca-pu-let 2: Lạy Đức Bà, ba mươi năm rồi.

Ca-pu-let 1: Ông ơi, làm gì đến, làm gì đến. Dịp đó là ăn cưới Luxenxiô. Lễ Thánh linh giáng lâm có đến nhanh chăng nữa cũng chỉ mới là hai mươi nhăm năm. Mà dạo đó chúng ta đeo mặt nạ đấy thôi.

Ca-pu-let 2: Lâu hơn chứ. Lâu hơn. Con hắn còn nhiều tuổi hơn. Con hắn đã ba mươi rồi còn gì.

Ca-pu-let 1: Làm gì đến! Con hắn cách đây hai năm còn chưa thành niên.

Rô-mê-ô: (hỏi gia nhân) – Tiểu thư nào kia đang làm lộng lẫy bàn tay người khiêu vũ với nàng?

Gia nhân: Thưa công tử, tôi không biết.

Rô-mê-ô: Chao ôi, thật là nàng dạy cho những bó đuốc như thế nào mới là chói sáng! Nàng lộng lẫy trên gò má của nàng Đêm, khác nào viên ngọc quý óng ánh bên tai một thiếu nữ xứ Êtiôpi! Báu vật này, ai có thể chiếm được làm của riêng! Vẻ tuyệt thế kia, sao cõi trần lại có? Nàng ở giữa đám phụ nữ này như bồ câu trắng ở giữa đàn quạ. Khi bản đàn này dứt, ta sẽ tìm đến chỗ nàng để bàn tay phàm tục này được diễm phúc nắm tay người đẹp. Tim ta tới nay đã yêu ai chưa nhỉ? Không, không, hỡi đôi mắt ta ơi, hãy nói là chưa đi! Vì chỉ

tới đêm nay ta mới được thấy một con người thật là tuyệt sắc!

Ti-bân: Giọng này nghe đúng là giọng một thằng Montague. (Bảo gia nhân) – Mi đi lấy cho ta thanh kiếm. Gớm thật, quân khốn kiếp dám đeo mặt nạ phường hề tới đây nhạo báng ngày lễ trang nghiêm của nhà ta. Vì danh dự của họ nhà, cho thằng này về âm phủ cũng chẳng mắc tội gì với Chúa!

Ca-pu-let (tới gần): Cái gì thế cháu? Việc gì khiến cháu giận dữ thế?

Ti-bân: Thưa chú, kia là một thằng Montague, một tên từ thù của chúng ta, một tên khốn kiếp dám nghênh

ngang láo xược đến đây nhạo báng lễ tôn nghiêm của họ nhà ta.

Ca-pu-let: Ta trông như Romeo, có phải không?

Ti-bân: Đích là thằng khốn Romeo đó!

Ca-pu-let: Cháu hãy bình tĩnh, để mặc nó. Nó đi đứng đàng hoàng lịch sự lắm. Mà nói thực, thành Verona này

cũng tự hào vì có một chàng thanh niên công tử đức hạnh và mực thước như nó. Cho ta tất cả của cải trong thành Verona này ta cũng không muốn xảy ra trong nhà ta điều gì xúc phạm tới danh dự nó. Vậy cháu hãy nhẫn nại, đừng để ý đến nó nữa. Ý ta như vậy đó. Nếu cháu tôn trọng ý ta thì hãy tươi tỉnh lên, hãy bỏ cái bộ mặt hùng hổ kia đi; trong một buổi dạ hội, cái bộ mặt ấy thật chẳng thích hợp.

Ti-bân: Bộ mặt ấy thích hợp lắm nếu có thằng khốn ấy là khách. Tôi quyết không để cho nó yên.Ca-pu-let: Anh phải để cho nó yên! Anh nghe chưa, hở anh chưa rảo máu đầu kia! Tôi đã bảo anh phải để cho nó yên. Thế nào, tối là chủ ở đây, hay anh? Thể nào, anh không thể để cho nó yên ả? Xin Chúa cứu vớt linh hồn tôi! Anh định gây náo loạn giữa khách khứa của tôi hả? Anh định giương vây giương cánh, anh định làm ra ta đây kẻ giờ phải không?

Ti-bân: Nhưng, thưa chủ, thật là một điều sĩ nhục.

Ca-pu-let: Thôi đi, thôi đi, anh là thằng láo. A, anh định làm thể phải không? Anh liệu hồn, đừng có giờ trở ra mà tôi sẽ cho anh biết tay. Phải, anh làm trải được ý tôi thì anh mới thích! Hừ, thật là đúng lúc!... (Nói với khách đương khiêu vũ) – Tốt lắm, các cô các cậu! (Nói với Tybalt) – Anh là đồ láo... Anh mà giở trò thì có mà... (Bảo gia nhân) – Đèn đóm thêm vào chúng bay! (Bào Tybalt) – Tôi sẽ bắt anh phải yên... (Bảo khách) - Nào, vui lên nào, các cô các cậu!

Ti-bân: Lửa giận ngùn ngụt mà phải nhẫn nại chịu đựng, khiến ta rung chuyển cả thịt da. Ta đành rút lui vậy. Việc thẳng khốn này vác mặt đến đây, đêm nay tưởng là thú vị, nhưng rồi sẽ đưa đến những hậu quả chua cay. (Ti-bân vào).

Rô-mê-ô: (cầm tay Juliet) Nếu tay hèn này đã xúc phạm đến báu vật linh thiêng thì tôi xin chịu một hình phạt êm đềm: đôi môi tôi như hai kẻ hành hương rụt rè xin sẵn sàng xóa vết bàn tay thô bạo kia bằng một cái hôn trìu mến.

Giu-li-et: Hơi kẻ hành hương lương hảo, người quá khắc nghiệt với bàn tay của người. Bàn tay này làm thế chỉ là để tỏ lòng sùng đạo thành kính thôi! Kẻ hành hương có thể nắm tay các nữ thánh. Tay cầm tay, đó là cái hôn của người hành hương.

Rô-mê-ô: Thế các nữ thánh chẳng có môi đó sao? Và các người hành hương nữa?

Giu-li-et: Có, có môi để tụng kinh cầu Chúa.

Rô-mê-ô: Ôi, nếu vậy thì, hỡi nữ thánh thân yêu, hãy cho phép môi làm công việc của tay. Chúng đang cầu xin đó. Nàng hãy ưng chuẩn đi, kẻo đức tin lại biến thành nỗi tuyệt vọng.

Giu-li-et: Các nữ thánh thường đứng lặng, nhưng vẫn là ưng chuẩn.

Rô-mê-ô: Vậy thì xin nàng cứ đứng lặng, để tôi được hưởng kết quả của lời cầu xin. (Hôn Juliet) – Thế là đôi môi tôi đã được môi nàng gột sạch tội lỗi.

Giu-li-et: Như vậy tội lỗi lại sang môi tôi sao?

Rô-mê-ô: Tội lỗi từ môi tôi sang môi nàng! Lời trách mới đáng yêu sao! Vậy xin nàng hãy trả lại tôi tội lỗi ấy. (Lại hôn Juliet)

Giu-li-et: Công tử hôn đúng phép sách dạy nhỉ.

Nhũ mẫu: Thưa tiểu thư, phu nhân muốn dạy điều gì. (Juliet đi)

Rô-mê-ô (hỏi nhủ mẫu) – Mẹ nàng là ai vậy?

Nhũ mẫu: Công tử ơi, mẹ nàng là bà chủ nhà này, một bậc mệnh phụ khôn ngoan và đức hạnh. Tôi là vú nuôi của con gái bà, tức là tiểu thư vừa tiếp chuyện công tử đó. Này tôi bảo công tử: chàng nào vớ được món này là lắm cái xủng xoảng lắm đấy nhé!

Rô-mê-ô: Nàng là người họ Capulet sao? Ôi oan trái yêu quý, đời sống của ta nay nằm trong tay người thù.

Nhũ mẫu: Thôi, ta đi thôi! Cái hay cái đẹp nhất đã thấy cả rồi.

Rô-mê-ô: Có lẽ đúng thế đấy. Lòng tôi chỉ thêm ngổn ngang bối rối.

Ca-pu-let: Thế nào, chư vị đã vội về làm gì: chúng tôi đang sửa soạn bữa tiệc mọn (khách cáo từ ra về) – Chư vị nhất định về ư?... Thôi thế thì cám ơn tất cả các vị... Tôi xin cám ơn tất cả các quý vị, chúc các vị về ngủ yên giấc. Mang thêm đuốc lại đây chúng bay!... Thôi ta đi nghỉ thôi, (gia nhân cầm đuốc tiễn khách ra). Chà, khuya rồi đó, ta đi nằm đây.

Tất cả vào, trừ Juliet và nhũ mẫuGiu-li-et: Nhũ mẫu ơi, lại đây: ai đây kia nhỉ?

Nhũ mẫu: Đó là con trai nối dõi của ông già Tiberio.

Giu-li-et: Còn ai đang ra cửa kia?

Nhà mẫu: Tôi trông như cậu Pêtruckiô ấy.

Giu-li-et: Còn ai đi sau kia, người không chịu khiêu vũ ấy mà?

Nhà mẫu: Tôi không biết.

Giu-li-et: U thử đi hỏi xem. (Nhũ mẫu đi) – Nếu chàng đã có vợ rồi thì có lẽ nấm mộ kia sẽ là giường cưới

của ta. Nhũ mẫu (trở lại): Tên người đó là Romeo, họ nhà Montague. Anh ta là con một của kẻ thủ họ nhà ta.

Giu-li-et: Một mối thù sinh một mối tình. Vội chỉ sớm gặp, biết đành muộn sao! Tình đâu trắc trở gian lao Hận thù mà hóa khát khao ân tình!

Nhũ mẫu: Gì cơ? Cái gì cơ?

Giu-li-et: À, đó là mấy câu thơ tôi vừa học được của một bạn khiêu vũ.

Có tiếng bên trong gọi Juliet

Nhũ mẫu: Vào đây, vào đây!... Thôi ta vào thôi, khách khứa về cả rồi.

Cùng vào

(Trích “Rô mê ô và Giuliet" – Sêch xpia, in trong Tuyển tập tác phẩm William Shakespeare, Đặng Thế Bính dịch, NXB Sân khấu và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2006)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu 1. Khi biết người xuất hiện trong nhà mình là Rô-mê-ô, Ca-pu-lét đã đánh giá như thế nào về Rô-mê-ô?

Câu 2. Cuộc gặp gỡ của Rô-mê-ô và Giu-li-ét diễn ra trong tỉnh thế như thế nào?

Câu 3. Ngay từ lần đầu gặp Giu-li-ét, Rô-mê-ô đã có tình cảm, thái độ như thế nào?

Câu 4. Nêu hiệu quả của phép tu từ nổi bật trong lời thoại sau: "Chao ôi, thật là nàng dạy cho những bỏ đuốc

như thế nào mới là chói sáng! Nàng lộng lẫy trên gò má của nàng Đêm, khác nào viên ngọc quý ông ảnh bên tai một thiếu nữ xứ Êtiôpi! Báu vật này, ai có thể chiếm được làm của riêng! vẻ tuyệt thể kia, sao cõi trần lại có? Nàng ở giữa đám phụ nữ này như bồ câu trắng ở giữa đàn quạ. Khi bản đàn này dứt, ta sẽ tìm đến chỗ nàng để bàn tay phàm tục này được diễm phúc nắm tay người đẹp. Tìm ta tới nay đã yêu ai chưa nhỉ? Không. không, hỡi đôi mắt ta ơi, hãy nói là chưa đi! Vì chỉ tới đêm nay ta mới được thấy một con người thật là tuyệt sắc!"

Câu 5. Thông điệp nào có ý nghĩa nhất với em khi đọc đoạn trích trên? Vì sao?
Bài tập chưa có câu trả lời nào. Rất mong nhận được trả lời của bạn! |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn