Trong câu chuyện trên, nhân vật Đức Công được khắc họa ở những không gian nào? Qua đó em có nhận xét gì về đặc điểm của không gian trong truyện truyền kì?CHUYỆN GÃ TRÀ ĐỒNG GIÁNG SINH (Trà đồng giáng đản lục) Dương Đức Công tên là Tạc, người phủ Thường Tín' xứ Sơn Nam. Dưới triều vua Huệ Tông? nhà Lý, ông làm quan coi việc hình án trấn Tuyên Quang” xét rõ mọi điều oan khuất, khiến các vụ án đều được công bằng. Vì sự nhân từ phúc hậu, người thời bấy giờ gọi là Đức công .Năm 50 tuổi. Đức công vẫn không có con trai chợt bị ốm nặng rồi chết, hồi lâu lại tỉnh bảo với mọi người rằng: Ta vừa đến một chỗ thành đèn vách sắt, toan bước chân vào thì có một viên chức ngăn lại. Viên ấy dẫn ta đi sang phía hữu, thấy có những cửa đỏ biển son. Vén áo đi vào cửa này thì thấy san sát những tòa rộng dẫy dài, có đến hơn trăm người thắt đai đứng hầu sau trước. Giữa có hai vị mặc áo bào tía ngồi đối diện nhau ở bên một cái án, đưa mắt cho viên chức kia bảo lấy sổ son của họ Dương ra xem, một lát hai vị cùng nhìn nhau bảo rằng: - Dương gian thật không có người nào được thế, cứu sống cho mọi người nhiều lắm. Chỉ tiếc hưởng tuổi không dài và dòng sau không người nối dõi. Người như thế mà không biểu dương thì làm sao khuyến khích cho kẻ khác được; ta sẽ phải tâu lên Thượng đế. Bèn truyền cho Đức công hẵng xuống tạm nghỉ ở cái hành lang phía đông. Chừng độ nửa ngày, hai vị ấy lại sai dẫn Đức công vào, bảo rằng: Thượng để kh để khen ngợi, ban mau về đi mà cố gắng làm dén. cho một người con trai tốt và cho sống lâu thêm hai kỷ nữa. Nên thêm điều âm đức, đừng bảo là trên cõi minh minh không biết gì Đoạn sai viên chức kia dẫn về. Khi ra khỏi cửa, Dương hỏi Chẳng hay đây là dinh tòa nào? Ai là chủ trương và coi giữ công việc gì? Viên chức ấy nói: rằng: - Đây là một tòa trong 24 tòa ở Phong Đỗ ; phàm người mới chết đều phải qua cả. Người nào tên ghi ở sô son, may ra còn có khi sống mà về được, chứ đã tên ghi sô mực thì chẳng còn có mong gì. Nếu ông không phải là ngư được. hết lòng làm việc Xinh như một giấc chiêm bao. Bèn cùng nhau chia tay từ biệt, rồi ông bừng Bà vợ cũng nói là đêm qua lúc a khó bề thoát c cuối canh một, có ngôi sao nhỏ rơi vào lòng, lòng bỗng thấy rung động. Rồi bà có mang đủ ngày tháng sinh ra được một cậu con trai, đặt tên cho là Thiên Tích. Tính Thiên Tích thích uống trà lắm, thường tự ví mình như Lư Đồng Lục Vũ đời xưa. Song thiên tự lỗi lạc, học vấn rộng rãi, phàm sách vở văn chương cổ kim, không cái gì là không thông thuộc. Đức công mừng mà rằng: Thế là ta có dòng giống rồi! Bèn chuyên đem những nghĩa lý chân chính dạy con. Sau đó 24 năm, ông mắc bệnh mà mất, Thiên Tích thương xót rất mực; xa gần ai nấy đều cảm động. (Nguyễn Dữ, in trong Truyền kỳ Mạn lục, NXB Văn học) Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: Câu 1. Xác định thể loại và phương thức biểu đạt chính của văn bản trên. 2. Trong câu chuyện trên, nhân vật Đức Công được khắc họa ở những không gian nào? Qua đó em có nhận xét gì về đặc điểm của không gian trong truyện truyền kì? Câu 3. Truyện có yếu tố kì ảo nào? Yếu tố kì ảo đó có ý nghĩa, vai trò gì trong truyện? Câu 4. Tìm ba từ Hán Việt có yếu tố "nhân" được dùng với nghĩa như trong từ “nhân từ”. Giải nghĩa các từ đó? Câu 5. Từ câu chuyện trên, em rút ra được những bài học ý nghĩa gì cho bản thân? |