Bác Dương thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta. Nhớ từ thuở đăng khoa 1ngày trước, Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau; Kính yêu từ trước đến sau, Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời2? Cũng có lúc chơi nơi dặm khách, Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo; Có khi từng gác cheo leo, Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang3; Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp, Chén quỳnh tương4 ăm ắp bầu xuân. Có khi bàn soạn câu văn Biết bao đông bích5, điển phần6 trước sau. Buổi dương cửu7 cùng nhau hoạn nạn, Phận đẩu thăng8 chẳng dám tham trời; […] | Ai chẳng biết chán đời là phải, Sao vội vàng đã mải lên tiên, Rượu ngon không có bạn hiền, Không mua không phải không tiền không mua. Câu thơ nghĩ đắn đo không viết, Viết đưa ai, ai biết mà đưa; Giường kia treo 9cũng hững hờ, Đàn kia 10gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn. Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở, Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương; Tuổi già hạt lệ như sương, Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan! (Nguyễn Khuyến, trong Thơ văn Nguyễn Khuyến, NXB Văn học, Hà Nội, 1971). |