Áo mẹ
Mượt mà châu chấu áo xanh
Cào cào áo đỏ mỏng manh lụa hồng
Mẹ em cắt lúa trên đồng
Nâu nâu áo vải đượm nồng gió thơm.
Bây giờ áo lúa vàng ươm
Mai này cởi áo, gạo cơm trắng ngần
Nuôi người hạt thóc quên thân
Vì con mẹ phải tảo tần gian nan...
Mẹ ơi, châu chấu sảy sàng
Cào cào giã gạo sẻ san nhọc nhằn
Lẽ nào con mặc áo trăng
Lại quên áo mẹ dệt bằng nắng mưa?!
(Nguyễn Ngọc Hưng, Áo mẹ, Báo Giáo dục & Thời đại Chủ nhật số 49 – Ngày 8.12.2024, tr.10)
Xác định thể thơ của văn bản.