Hoàng Minh Quân | Chat Online
15/03/2025 15:23:57

Viết bài văn phân tích đoạn trích sau


Viết bài văn phân tích đoạn trích sau:
ÔNG NGOẠI
“Lược phần đầu. Người nhà Dung đi nước ngoài, Dung sang ở với ông ngoại. Ban đầu Dung không hòa
nhập được với cuộc sống mới, than thở với mẹ và người mẹ khuyên cố gắng chăm ông thay mẹ
Dung anh dịch lại xe về nhà ngoại, cậu đi để lại chiếc Chaly màu xanh. Dùng dùng đã học. Hỏi sáng
này ông ngoại dắt xe ra đến của Dung hỏi
- Ngoại định đi đảng
- Ông lên quận một chút.
Dung ngan:
- Thời, ngoại già rồi, không nên lái xe, có đi, con chở ông đi
Ông tỏ vẻ giận, quầy quả vào nhà. Ôi, người già sao mà khổ đến vậy
Thề nghĩa là có hai thế giới ở trong ngôi nhà. Thế giới của ông là mấy ông bạn già, là mấy chồng nằm t
bảo là cái radio đầu hồi còn đánh nhau, là trầm tư suy ngẫm, là mành sân hoa trái. Thế giới của Dung là tiếng
nhạc gào thét xập xình là sắc màu xanh đó là quả đất như nằm gọn trong bàn tay. Sáng nó đây thật sớm để
mẫu cơm, sau đó đi học, chiều lại học, buổi tối nó và xe đến bạn chơi hoặc về nhà nghe mấy đứa em cần mẫu nud
ôm tôi. Hai thế giới vừa giành giựt vừa hoà tan nhan
Mặc dầu Dung đang ở trong thế giới của ông, mà không biết mình đang chìm dần vào đấy.
Có những sự thay đổi Dung không thể ngờ được. Bây giờ mỗi đêm Dung trở mình nghe ông ngoại họ
khúc khắc. Nghe cây mai nhỏ một mình my chồi Dung nghiện hương trầm tối tối ông thắp lên bàn thờ bà
ngoại. Lắm khi lũ em Dung sang, chúng nó phá phách quậy tung cả lên. Dung mắng, chúng nó trễ mỗi Chị Than
khô như một bà già”, Dung giật mình. Có lẽ quen với cái tĩnh lặng trong sản mà mỗi chiều Dũng giúp ông trước
cây cái khoảng không xanh lạc lõng trong khỏi bụi đâu đó, trên tầng me giữ đàm chủ chim một trại là Dung
quen dùng ông ngoại với mái tóc bạc, với đôi mắt hôm cái cằm vuông quen mỗi tháng một lần cọc cạch lên
phường lương hưu. Có một điều Dung ngày càng nhận ra tiếng họ của ông ngày càng khó mà rời rạc mua Lời
kêu cứu. Chủ nhật Dung cắm cái lau chùi bên dàn karaoke phủ bụi ông đứng lên theo m
– Sao con không hát, con hát rất hay mà - Dung thoảng ngữ ngàng, nó hỏi
– Ngoại có thích nghe không
Rồi mở máy. Hôm ấy Dung rất vui, lần đầu tiên nó hát cho riêng ông nghe và quan trọng nhất là ông đã
ngồi lại đây, gật gù.
Dung
Hết mùa me đốt, ông cháu Dung nhặt lá mai đón Tết. Cậu gửi thư và quả về. Ông ôm chầm lấy thư bảo
- Con đọc ngoại nghe
Dung đọc một lèo, lúc ngước lên đã thấy mắt ông đã rừng. Ông đến bàn thờ và đốt nén hương màu trầm
ngào ngạt. Dung hỏi
- Ngoại thương cậu môn vậy, sao không theo cậu?
Ông trìu mến -
– Ngoại muốn mỗi năm cùng con đón giao thừa và nghe con hát.
(Ông ngoại. Nguyễn Ngọc Tư. Nhà xuất bản trẻ 2001.)
*Chú thích: Nguyễn Ngọc Tư: sinh năm 1976, quê ở Cà Mau là một nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt
Nam. Nguyễn Ngọc Tư thường viết về những điều bình đi gần gũi xung quanh cuộc sống của mình. Giọng văn
chị đậm chất Nam Bộ là giọng kể mềm mại mà thăm rằm sâu cay về những cuộc đời éo le nhưng số phận
chìm nổi Cái chất miền quê sông nước ngắm vào các tác phẩm thấm đẫm cái tình của làng của đầu của
những con người chân chất hồn hậu nhưng ít nhiều gặp những bất hạnh. Truyện ngắn “Ông ngoại" với một
cốt truyện đơn giản nhưng chủ đề đề tài có giá trị nhân văn cao, khiến người đọc phải suy ngẫm về nhiều điều
có giá trị của cuộc sống
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn