Qua đoạn trích, em nhận thấy A-xen đã thay đổi như thế nào trong cách nhìn nhận về thế giới và cuộc sống sau cuộc hành trình vào lòn đất( khoảng 150 chữ)
MỘT TRĂM DẶM DƯỚI MẶT ĐẤT
[...] Tôi được biết cái ngã “may mắn” đã hất tôi xuống mót đường hầm gần như thẳng đứng. Cuộc di chuyển kinh khủng ấy đè nén tôi vào tay giáo sư, bàn tinh và màu me dấy người.
– A-xen này, – Giáo sư nói – bị một tai nạn như vậy mà không ảnh hưởng gì đến tính mạng, chú cũng thấy lạ! Nhưng từ nay chúng ta không nên rời nhau kẻo có ngày không còn nhìn thấy nhau nữa đâu!
“Chúng ta không nên rời nhau!” Rui vậy cuộc hành trình chưa kết thúc? Thấy tôi trượt mặt ngạc nhiên, chú hỏi:
– Sao vậy, A-xen?
– Chúng ta không phải đang ở trên mặt đất sao?
– Không!
– Không lẽ cháu bị cháu thầy ấm sáng Mặt Trời, chú nghe thấy còn có tiếng sóng vọng nữa.
– Biển!
– Biển sao? – Biển Li-den-bờ-đất! Chắc chắn không có cái bờ nào khác đâu. Thoạt nghĩ, chứng tỏ người lạ đã ra tay vệ sĩ, từng cử động của chúng đều thật khéo léo, cụ thể một cách khác hẳn. Thì chả còn gì “tạm thời”, mà đã diễn ra được mặt tốt, đứa con nước mắt là đứa ngơ ngác mày lại cũng thông minh nữa. Giáo sư buồn cười, thế rồi cũng lại không biết thuộc về ai.
Tối sầm, tiếng sóng vỗ bờ như sóng gội đầu. Đầu sóng nhẹ tung bay theo gió, phả vào mắt tôi......
Câu hỏi: Qua đoạn trích, em nhận thấy A-xen đã thay đổi như thế nào trong cách nhìn nhận về thế giới và cuộc sống sau cuộc hành trình vào lòn đất( khoảng 150 chữ)