Tôi đi học dưới dòng bàng. Còn bố tôi, vì nuôi đời hiếm trôi, ông luôn dõi theo tôi. Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô hình phương nhật, xuống núi vào cuối tuần. Ông rẽ vào búi điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lâng lạ, ông vùng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ngẫm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi.
Về đến nhà, ông nới vời với tôi: “Con mình vừa gửi thư về”. Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở ra, khen: “Con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, những cạch móc thật bến. Chỉ tiếc rằng không biết viết gì. Sao ông không hỏi nó ở đâu mà viết điển đọc giùm?”.
Ông lặng lẽ trả lời: “Nó là con tôi, nó viết cái gì đều đẹp cả”. Rồi ông lấy lá thư, xếp vào trong túi của mình như lá thư được bốc ra nhìn ngắm, chăm mặt rõ nét, không thiếu một lời, ngay cả những gì đầu tiên chữ còn non nớt…
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên suốt hành trình cuộc đời.
(Theo Bố tôi - Nguyễn Ngọc Thuận, NXB Hội nhà văn, 1992)