Cho biết mạch cảm xúc của bài thơ saucho biết mạch cảm xúc , thông điệp ,biện pháp tu từ của bài đêm thơm - thùy an Vậy là tôi đã bước vào cấp ba. Cuộc hành trình khá vất vả vì tôi học không giỏi lắm. Nhà tôi nghèo, ba me là công nhân viên lương không đủ sống, phải làm thêm những công việc ngoài giờ, phụ vào kinh tế gia đình. Việc chị Thảo bị nghỉ học từ năm lớp chín để đi may thuê đã làm ba me ân hận, nên ba me bắt tôi phải cố gắng học hành cho đến nơi đến chốn. Số điểm tôi đạt được vượt xa điểm chuẩn đã làm tôi sung sướng và ba me cũng hãnh diện theo. Ba hứa sẽ cho tôi một món quà đặc biệt dù tôi không đòi hỏi một sự ban thưởng nào. Học hành thi cử là bổn phận của mình, phải làm tròn thôi. Tôi đứng dậy, đi thơ thẩn khắp vườn. Không gian tràn ngập ánh trăng. Trăng soi bàng bạc trên hàng dừa rủ bóng, trăng thả xuống vai tôi ngàn đốm lá lung linh, trăng đưa hương hoa nâng cõi lòng tôi bay bổng… Tôi yêu mảnh vườn nhà tôi biết bao. Khoảng đất nhỏ trồng hoa và cây ăn trái theo tuổi thơ tôi lớn lên từng ngày. Gia đình tôi chỉ có khoảng vườn này là đáng giá. Nhiều lúc túng thiếu quá, ba định treo bảng bán, nhưng me cản, me bảo đây là đất thừa tự của ông bà để lại, bán là mang tội với tổ tiên. Thôi thì ăn rau mắm qua ngày, rồi trời cũng sẽ ngó xuống. Sông có khúc, người có lúc, không lẽ cứ nghèo mãi sao? Vậy là tôi vẫn được dịp lang thang khắp vườn những lúc rảnh rỗi, làm bạn với cây trái và hoa thơm. Thích nhất là vào những đêm trăng như đêm nay, ngôi vườn thân yêu của tôi tỏa ánh hào quang thơm ngát, hương hoa vương vấn tràn lan, dìu dịu len vào hồn người cảm giác lâng lâng. Điện trong nhà bỗng tắt phụt. Tiếng bà nội càu nhàu: - Đã nói mà. Đứt cầu chì rồi chắc? Tiếng chị Thảo: - Chờ ba cháu về coi thử. - Ba me tụi bây đi mô mà lâu rứa? - Ba me cháu đi giao hàng. Mệ cứ xơi cơm trước đi. - Thôi, để mệ chờ. Thắp ngọn đèn dầu đi cháu. Trăng như càng sáng hơn. Tôi trở về bên hòn non bộ, ngồi xuống ngắt một nụ lài hàm tiếu, lát nữa đem về phòng cho hoa hé nở mang hương thơm đi vào giấc ngủ của tôi. Ngày mai, tôi sẽ gặp lại bạn bè, thầy cô, trường lớp… tôi sẽ tung tăng trong sân ngôi trường mới, dưới bóng phượng xanh um. Chẳng biết còn cánh hoa đỏ dễ thương nào sót lại trên cành khi mùa hè đã qua không nhỉ. - Ti. Ba đã về, đang bước lại gần tôi. - Ba ơi, đêm nay hoa nở nhiều lắm. Thơm ơi là thơm. Trăng đi vào đám mây. Ngôi vườn trở nên tối đen. Ba hỏi: - Điện cúp hồi nào vậy con? - Vừa mới thôi ba. Bà nội bảo đứt cầu chì. - Đâu có, suốt cả con đường bị hết mà. Ba ngồi xuống bên tôi: - Ti à, mai trường con khai giảng phải không? - Dạ. - Hay quá, ba vừa kịp có quà cho con đây. Ba lấy trong túi ra một gói nhỏ: - Đáng lý ba me phải may áo dài cho con, nhưng chưa kịp có tiền thì con đã tự sắm cho mình được rồi. Tính tự lập của con đã làm cho ba mẹ rất vui. Chiều nay, me giao được hàng nên đã cùng ba tìm mua cho con một cái đồng hồ để đi học khỏi bị trễ nải. Con cầm lấy đi. Tôi cảm động nép vào ngực ba: - Ba me hy sinh cho con nhiều quá. Ba vuốt tóc tôi: - Đó là bổn phận của ba me. Dù cực khổ cách mấy, ba me vẫn sẵn sàng vượt qua, miễn sao con chăm chỉ học hành. - Con hứa sẽ không phụ lòng ba me. |