Đọc đoạn văn và thực hiện yêu cầu sau:Tôi có một người bạn tên là Minh. Anh ta là một thiếu niên linh lợi, đảm đang và rất có nghị lực. Nhà anh vốn nghèo. Cũng vì cái nghèo ấy, mà từ thuở nhỏ, anh Minh đã phải chịu bao nhiêu nỗi khổ sở, thiếu thốn, không kể những nỗi bị ức hiếp mà những người nghèo ở thời nào cũng phải chịu. (...) Nhưng anh Minh hình như bị cái không may nó ám ảnh. Những công việc anh hăng hái làm đều bị thất bại cả. Những lúc anh tưởng được thành công, tưởng sẽ nắm trong tay được món tiền, thì lại là những lúc anh sắp được tin công việc hỏng. Cái không may ấy làm cho anh trở nên một người tấm tức, và ngày càng đồng tiền lại càng là cái ám ảnh độc nhất của trí não anh, cho đến một ngày cái không may lớn lên nữa đến làm anh khổ sở. Hôm ấy, anh ta đương đi trong phố thì bị một cái ô tô tự nhiên bỏ đường nhảy lên hè cán phải. Minh chỉ kịp thoáng nghĩ đến cái sự không may ấy nữa, rồi anh ta đau quá ngất đi. Khi tỉnh dậy, Minh thấy mình nằm trên một chiếc giường trong nhà thương. Anh chỉ mang máng nhớ lại hình như sau tai nạn, họ có mang anh lên bàn mổ, vì lúc bấy giờ anh thoáng ngửi thấy mùi thuốc mê. Nhưng rồi sau Minh mê đi không biết gì nữa. Anh khe khẽ cử động chân tay, thì biết chân bên phải như bị tê liệt. Chợt nghĩ đến sự cưa chân, Minh toát mồ hôi trán, quả tim đập mạnh. Vừa lúc ấy, một người khán hộ bước vào phòng, tay cầm một chai thuốc. Cái câu Minh muốn hỏi người này, không ra khỏi được miệng anh ta. Minh sợ sự thực, sợ cái đã rồi, không bao giờ chữa được... Nhưng anh muốn biết. Người khán hộ đặt chai thuốc lên bàn, nói vơi Minh: - Cứ hai giờ ông lại uống một thìa. Đây là thuốc cầm máu. Minh hỏi lảng: - Tôi ngất đi có lâu không, ông? - Lúc mang vào đây thì ông mê man không biết gì cả. Có lúc lên bàn mổ thì ông hơi tỉnh lại một chút. Nhưng mà lại bị đánh thuốc mê ngay. Minh hồi hộp đưa lưỡi liếm đôi môi khô ráo, ấp úng hỏi: - Thế... thế... mổ có... lâu không? Thầy khán hộ không phải là người biết tâm lý. Thầy ta đáng lẽ phải trông thấy đôi mắt của Minh sáng lên, và cái vẻ lo sợ của Minh hiện ra trên nét mặt. Thầy ta trả lời: - Chỉ độ mười phút. Cưa soẹt một cái là xong. Và thầy ta đưa ngón tay trỏ vụt qua bàn tay trái, với một dáng điệu rất rõ rệt. Minh ngất đi. (...) Nhưng bốn tháng sau, khi ra khỏi nhà thương, Minh cũng quen dần với số phận của mình. Anh đành chịu vậy với một chân què. Đấy là một sự an phận buồn rầu và khổ não, tràn lấp hết cả những hy vọng, những sở ước của đời anh. (Tóm tắt đoạn cuối: anh Minh đã kiện hãng xe ô tô đâm anh và được bồi thường một bạn. sau khi có tiền, Minh lao vào ăn chơi để bù cho cái chân què kia. nhưng chỉ sau 2 năm thì Minh nghèo không còn một xu) ( tuyển tập Thạch Lam, nhà xuất bản Văn Học, 2021, t r78 gạch 80 ) câu 1 xác định ngôi kể của người kể chuyện ở văn bản trên câu 2 chỉ ra biện pháp tu từ trong câu văn được in đậm Câu 3 Nhận xét tính cách của anh Minh qua chi tiết" nghĩ đến sự cưa chân, Minh toát mồ hôi trán, quả tim đập nhanh"," Minh ngất đi" Câu 4 rủi ro, bất trắc là đều không ai mong muốn Nhưng nếu gặp phải các việc kém may mắn trong cuộc sống ,anh chị sẽ có những cách giải quyết như thế nào Câu 5 qua văn bản, anh chị thấy thông điệp nào có ý nghĩa nhất với mình. vì sao? |