Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏi:Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏi: Muốn thành người tử tế phải biết xấu hổ. Đó là lời Giáo sư Ngô Bảo Châu, khi kể về một câu chuyện lúc ông học cấp hai. Thầy giáo phát hiện áo mưa của mình xếp trên bàn đã bị cuộn thành quả bóng dưới chân bạn Huy. Khi thầy truy hỏi, chỉ có bạn Huy nhận lỗi. Ông thầy thốt lên: “Tôi rất buồn, vì nhiều người khác không dám nhận lỗi”. Khi đó, Ngô Bảo Châu rất xấu hổ vì làm sai mà không dám nhận. Về sau, ông và vợ mình đều rút ra bài học: muốn thành người tử tế, phải biết xấu hổ. Tại sao con người cần biết xấu hổ khi làm điều sai, việc xấu, hay nói cách khác, khi phạm lỗi? Câu hỏi này rất quan trọng, vì cách xử sự của một người đối với sự xấu hổ sẽ biểu hiện nhân cách người đó... Trong quá trình đấu tranh giữa thiện - ác, xấu - tốt trong một con người, sự xấu hổ khi làm điều sai quấy có vai trò đặc biệt. Con người không là thần thánh, nên ai cũng từng lầm lỗi, lớn nhỏ, nặng nhẹ. Sự xấu hổ là cái mà xã hội văn minh gọi là “lương tâm cắn rứt”. Nếu người ta để cho sự xấu hổ chai lỳ đi thì sẽ dần cảm thấy bình thường khi làm điều xấu, ác, và sự tử tế trong người ấy sẽ dần dần biến mất. Muốn con người trở nên tử tế, hãy dạy cho người đó biết xấu hổ khi làm điều xấu, điều ác. Nhờ biết xấu hổ, người ta sẽ ngần ngại khi phạm lỗi. Nhưng ngay đối với những người đang làm điều sai quấy, cho dù chưa thể chấm dứt ngay hành vi sai trái, sự xấu hổ, cái lương tâm cắn rứt ấy sẽ là lực cản để người ta không dấn sâu hơn vào tội lỗi, và giúp người ta trở lại làm người tử tế vào một lúc nào đó, khi có một cơ hội nào đó. Trong một vụ án ở Sóc Trăng năm 2013, bảy thanh niên bị bắt giam và vì nhục hình đã phải nhận tội giết người, cướp của. Khi sắp bị xử án thì hai cô gái là thủ phạm đã tự ra đầu thú và nhận tội. Trong vụ Nguyễn Thanh Chấn bị án oan, cái lương tâm cắn rút cuối cùng đã thúc đẩy những người che giấu hung thủ nghĩ lại, tự đi vận động đầu thú, và chính thủ phạm cũng đồng ý ra thú tội. Suy cho cùng, con người làm giàu là để có hạnh phúc, nhưng không phải cứ giàu thì sẽ hạnh phúc. Được sống trong một xã hội tử tế, mình tử tế với mọi người và mọi người tử tế với mình, thì dù không giàu, người ta sẽ có hạnh phúc. (Trích Tử tế à, tử tế ơi, hãy quay lại với người Việt! - Trương Trọng Nghĩa, Báo Người đô thị) Câu 1: Xác định vấn đề nghị luận của văn bản trên. Câu 2: Theo tác giả, sự xấu hổ có vai trò gì đối với con người? Câu 3: Chỉ ra các thao tác lập luận được sử dụng trong văn bản ? Câu 4: Chỉ ra một câu khẳng định, một câu phủ định có trong văn bản ? Câu 5: Chỉ ra một số câu văn có sử dụng yêu tố biểu cảm ? Câu 6: Chỉ ra 2 dẫn chứng tiêu biểu được sử dụng trong văn bản? Câu 7: Nhận xét mối liên hệ giữa nội dung thông tin cơ bản với nhan đề của văn bản? Câu 8: Đánh giá mức độ phù hợp giữa nội dung nghị luận với nhan đề của văn bản. Câu 9: Cách tác giả liên kết giữa sự xấu hổ và khái niệm "lương tâm cắn rút" có tác dụng như thế nào trong việc giải thích vấn đề? Câu 10: Đánh giá hiệu quả của việc sử dụng hình thức câu khẳng định trong câu văn sau: “ Muốn người trở nên tử tế, hãy dạy cho người đó biết xấu hổ khi làm điều xấu, điều ác.” con Câu 11: Chỉ ra và nêu tác dụng biện pháp tu từ trong câu: “ Tại sao con người cần biết xấu hổ khi làm điều sai, việc xấu, hay nói cách khác, khi phạm lỗi?” Câu 12: Chỉ ra và nêu tác dụng của yếu tố tự sự có trong văn bản. Câu 13: Bài học nào có ý nghĩa nhất với anh/chị qua văn bản trên? Vì sao? Câu 14: Anh/ chị hiểu như thế nào về câu nói sau: Nếu người ta để cho sự xấu hổ chai lỳ đi thì sẽ dần cảm thấy bình thường khi làm điều xấu, ác, và sự tử tế trong người ấy sẽ dần dần biến mất. Câu 15: Anh/Chị có đồng tình với ý kiến: “Muốn thành người tử tế phải biết xấu hổ?” Vì sao? cũ Câu 16: Anh/chị có đồng ý với quan điểm: “ Muốn con người trở nên tử tế, hãy dạy cho người đó biết xấu hổ khi làm điều xấu, điều ác.” Vì sao? Câu 17: Nhận xét về nghệ thuật lập luận trong văn bản ? |