Bạn cần đăng nhập mới có thể xem nội dung này
Ẩn danh
18/04/2025 15:23:42

Đọc văn bản và trả lời các câu hỏi


Đây là lần đầu tiên con nhỏ đi chợ bằng đường sông. Nó nhìn phía sau những ngôi nhà chen chúc nhau nhón chân trên nước nghe ngạc nhiên hết sức. Trông chúng lộn xộn, gần gũi, dung dị như như ở một xó quê nào vậy. Có người bưng gàu mên nước ngồi chồm hổm bên thềm rửa mặt. Có trẻ con cởi truồng tắm sáng. Có ông già chống gậy ra cửa sau tựa vào cây gậy ngó mông lung. Cá khô xỏ xâu phơi trên sào quần áo, những giẻ lau đủ màu sắc giắt gần đó, phơ phất như đuổi chim trên ruộng. Những xô chậu, những lu khạp, những cái võng treo xiên xẹo… Đằng lưng của chợ nhìn thân thiện với người quê, con nhỏ thích.

Nhưng cửa sau thì không phải chỗ bán mua, chợ phải là mặt chợ kìa. Chỗ đó lộng lẫy và sáng loáng làm con nhỏ cảm thấy hai bà cháu mình trở nên nhỏ thó và lem luốc. Dãy nhà lầu bên kia đường cao, đến nỗi bóng chúng ôm hết cái chợ chồm hổm đến nửa buổi sáng thì mặt trời mới chạm vào đôi dép cũ đã vá tèm lem của con nhỏ. Nắng lên, đôi dép xấu xí hơn. Không gian tràn ngập thứ ánh sáng như nôn nả dồn đuổi, như xua người ta về với ruộng vườn xanh bóng cây. Ở đây, mọi thứ đều chói gắt lấp lánh. Cả tô hủ tiếu mà đứa trẻ chợ kia ngồi ăn cũng lung linh lạ thường. Con nhỏ cảm thấy mình dòm miệng đứa kia hơi lâu, tự mắc cỡ ngoảnh đi chỗ khác.

Chợ trưa dần. Bà già vẫn còn mười một ốp trầu trong cà vung. Vài chị mang guốc lóc cóc lại, kêu thím ơi coi như chẵn chục đi, tôi mua hết. Con nhỏ lạ lắm, lạ suốt từ sáng giờ. Nó học lớp một trường làng, sự thật mười một không thể là mười được, hai con số ấy khác nhau. Như hồi sáng ngoại nói nải chuối ba trăm đồng, khách nài hai trăm rưỡi đi cho chẵn. Con nhỏ thấy rõ ràng sự chẵn của khách không chẵn chút nào. Nhưng khách đã dợm bước để chứng tỏ mình cái quyền tối thượng của mình: quyền đi chỗ khác, quyền ngoảnh mặt, quyền được đúng. Bà già chịu thua.

(…) Con nhỏ rồi sẽ phân biệt được thôi, khoai mì và bột ngọt khác nhau không chỉ vì chúng là khoai mì và bột ngọt. Chúng khác xuất thân. Giờ thì bà già dẫn con nhỏ đi ăn hủ tiếu. Chị bán quán vét hết mấy thứ trên bàn thì vừa tròn tô hủ tiếu, dù nước súp đáy nồi sắc mặn như kho. Bà già chỉ nhá gói xôi và ngồi ngó cháu đang ăn ngon lành, tô hủ tiếu đầu đời của nó. Lấp lánh và muốt, đó là cảm giác của nó về tô hủ tiếu, và khi trả tiền nó nhận ra mình vừa ăn nửa cà vung trầu. Biết nói sao, vừa lảo đảo say vừa ràn rụa cay.

(…) Buổi chợ đầu đời mãi mãi ám ảnh con nhỏ, hai mươi tám năm sau khi nó ngồi nhớ lại, vẫn thấy mình đi chợ về te te lấy sách ra ngồi học, bởi không muốn lớn lên trồng trầu và rau húng lủi. Vẫn nhớ trong tô hủ tiếu đầu tiên mà mình được ăn, có dư vị trầu cay xé họng. Và đi bằng xuồng chèo thì chợ của người chợ xa lắm, rất xa, xa…

(Trích Buổi chợ đầu đời, Nguyễn Ngọc Tư, in trong tập Đong tấm lòng,

NXB Trẻ, thành phố Hồ Chí Minh, 2015)

Lựa chọn phương án đúng:

Câu 1. Đoạn trích thuộc thể loại nào?

A. Tiểu thuyết                    B. Truyện ngắn             C. Tản văn       D. Tuỳ  bút

Câu 2. Phương án nào nêu đúng nhất các PTBĐ của đoạn trích?

A. Nghị luận, thuyết minh, miêu tả                    B. Miêu tả, nghị luận, biểu cảm

C. Biểu cảm, thuyết minh, tự sự                        D. Tự sự, miêu tả, nghị luận, biểu cảm

Câu 3. Chủ đề của truyện là gì?

A. Tình bà cháu                                          B. Tình bạn cao quý       

C. Những trải nghiệm đầu đời                    D. Những chuyến phiêu lưu kì thú

Câu 4. Khi ra mặt chợ, nhìn thấy những cảnh lộng lẫy, xa hoa và sáng loáng, “con nhỏ” cảm thấy như thế nào?

A. Thích thú, ngạc nhiên và vui vẻ

B. Hai bà cháu trở nên nhỏ thó và lem luốc

C. Xa lạ, sợ hãi vì sự bí hiểm của chợ

D. Mình phù hợp với cảnh chợ

Câu 5. Dòng nào sau đây có chứa các từ địa phương được sử dụng trong đoạn trích?

A. Bà già, buổi chợ, xuất thân

B. Con nhỏ, kêu, khoai mì, bột ngọt, cà vung, xuồng

C. Tối thượng, mặt chợ, con nhỏ

D. Lóc cóc, lộng lẫy, lung linh, lấp lánh, chen chúc

Câu 6. Tại sao “con nhỏ” lại thấy lạ khi chứng kiến cảnh trả giá mua bán ở chợ?

A. Vì không giống như quy luật nó đã được học trong sách vở ở trường

B. Vì cả người mua và người bán đều không tính chính xác số tiền phải trả

C. Vì người mua trả thiếu tiền cho người bán mà người bán vẫn chấp nhận

D. Vì người mua trả thừa tiền cho người bán những vẫn vui vẻ ra về.

Trả lời câu hỏi/Thực hiện yêu cầu:

Câu 7. Tìm câu văn diễn tả cảm xúc của “con nhỏ” khi được ăn tô hủ tiếu đầu đời?

Lấp lánh và muốt, đó là cảm giác của nó về tô hủ tiếu, và khi trả tiền nó nhận ra mình vừa ăn nửa cà vung trầu.

Câu 8. Những câu văn sau gợi cho em những suy nghĩ gì?

Buổi chợ đầu đời mãi mãi ám ảnh con nhỏ, hai mươi tám năm sau khi nó ngồi nhớ lại, vẫn thấy mình đi chợ về te te lấy sách ra ngồi học, bởi không muốn lớn lên trồng trầu và rau húng lủi. Vẫn nhớ trong tô hủ tiếu đầu tiên mà mình được ăn, có dư vị trầu cay xé họng. Và đi bằng xuồng chèo thì chợ của người chợ xa lắm, rất xa, xa…

Câu 9. Truyện gợi cho em những ý nghĩa, thông điệp gì?

Câu 10. Viết đoạn văn khoảng (7-10 câu) nêu suy nghĩ của em về giá trị của những trải nghiệm trong cuộc đời mỗi người.

Bài tập đã có 2 trả lời, xem 2 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn