Ẩn danh
22/04/2025 20:53:15

Đọc đoạn trích sau và thực hiện yêu cầu


       ĐỀ 3: NHỮNG QUẢ BÓNG LỬA - Ray Bradbury
   Bước ra khỏi không gian cũng giống như là bước ra khỏi một ngôi thánh đường lộng lẫy chưa từng thấy. Còn chạm vào mặt Hỏa Tĩnh lại giống như chạm chân xuống một vỉa hè bình thường bên ngoài thánh đường năm phút sau khi đã thực sự biết được tình yêu của mình dành cho Chúa từ chiếc hỏa tiễn vẫn còn bốc khói, các linh mục rón rén bước xuống và quỳ gối trên lớp cát Hỏa Tỉnh trong khi Đức Cha Peregrine làm lễ tạ ơn.
 
- Lạy Cha, chúng con cám ơn Người đã đưa chúng con bình yên đi qua các gian phòng của Người.
 
Chúng con đã đến miền đất mới, xin Cha cho chúng con những đôi mắt mới. Chúng con sẽ nghe thấy những âm thanh mới, xin Cha cho chúng con những đôi tai mới. Và sẽ có những tội lỗi mới, xin Cha cho chúng con những trái tim tốt đẹp hơn, cứng rắn hơn và thanh khiết hơn. Amen. Tất cả đứng lên. Và đây, Hoà Tĩnh, nơi họ đang nhọc nhằn lê bước. Đây, giang sơn của những tội lỗi tiềm tàng. Ôi, trên mảnh đất này họ phải cân nhắc, thận trọng xiết bao; e rằng ngay cả việc bước đi như thế này, hay việc hít thở, hoặc cả việc chay tịnh nữa, cũng có thể là tội lỗi!
 
Và đây là viên thị trưởng của thành phố First Town ra đón họ với bàn tay xòe rộng:
- Con có thể giúp được gì cho Cha đây, thưa Đức Cha Peregrine?
- Chúng tôi muốn biết về các sinh vật của Hỏa Tỉnh này. Vì nếu chúng tôi hiểu biết họ thì chúng tôi sẽ xây dựng nhà thở một cách thích hợp. Họ cao ba thước phải không? Chúng tôi sẽ làm các cánh cửa lớn hơn. Da họ màu lam, màu đỏ hay màu lục? Chúng tôi cần phải biết để tô màu các tượng thánh cho đúng với màu da của họ. Họ có nặng cân không? Chúng tôi sẽ làm các ghế nguyện kiên cố cho họ ngồi.
- Thưa Đức Cha, - Viên thị trưởng đáp, - con không ngờ rằng Cha lại quá lo lắng cho dân Hòa Tĩnh đến thế. Ở đây chỉ có hia giống loài mà thôi. Một giống thi gần như chết hết cả rồi. Một số ít dang lẩn trốn. Còn giống thứ hai thì... chà, chẳng phải là người như ta đâu.
- Ủa? – Trái tim Đức Cha Peregrine đập dồn.
- Chúng là những quả cầu ánh sáng, thưa Cha, chúng sống trong dãy đồi đăng kia. Người hay thủ, ai mà biết được? Nhưng chúng hoạt động thông minh lắm đó, con nghe đồn thể. - Viên thị trưởng nhún vai. – Tất nhiên, chúng đâu phải là con người, cho nên con thấy là các đức cha không cần phải... - Trái lại kia, - Cha Peregrine vội vàng ngắt lời. – Anh nói là chúng thông minh, phải không nào?
- Chỉ là tin đồn thôi. Có một nhân viên trắc địa bị gãy chân trong khu đồi đó và lẽ ra đã chết luôn đây. Nhưng có nhiều quả cầu màu xanh tỏa sáng tiến đến chỗ anh ta nằm. Lúc thức dậy, anh ta thầy mình nằm ngay trên xa lộ tít dưới chân đồi và chẳng biết làm sao mà mình lần mò ra đến đấy được - Lại một gã say rượu chứ gì. - Cha Stone nhận xét.
 
- Người ta cứ kháo nhau mãi về chuyện này, - Viên thị trướng nói. - Thưa Cha Peregrine, sinh vật trên Hỏa Tỉnh này chỉ còn lại mấy quả cầu xanh ấy thôi, nên con thành thật nghĩ rằng các Cha nên vào thành phố thì hơn. Hỏa Tĩnh đang mở rộng, loài người đang đổ xô lên đây. Trong thành phố First Town có đến hai nghìn thợ mỏ và thợ máy với lại lao công cần được cứu rỗi linh hồn, bởi vì có quá nhiều mụ đàn bà hung tợn đi theo họ, và cũng có quá nhiều rượu vang Hỏa Tĩnh lâu đời hàng mấy thế kỷ...
 
Đức Cha Peregrine nhìn chăm châm về hướng dây đồi xanh.
 
Linh mục Stone đằng hắng:
- Thế nào, Đức Cha?
- Những quả cầu lửa xanh ấy à?
- Vâng, thưa Đức Cha.
- Aa.... - Đức Cha Peregrine thở dài. Những quả cầu xanh. Những quả bóng bay của tuổi thơ. Cha Peregrine cảm thấy các mạch máu nơi cườm tay giật giật. Đức Cha chỉ về hướng những ngọn đồi: - Đô là nơi chúng ta phải đến.
Mọi người xâm xi lo âu. Đức Cha Peregrine giải thích:
- Đi vào thành phố thì đơn giản quá. Tôi muốn nghĩ rằng nếu Đấng Cứu Thế mà bước đến đây và dân chúng nói với Người "Đây là con đường đã dọn quang”. Ất hần Người sẽ trả lời “Hãy chỉ cho ta con đường cỏ dại, gai góc. Chính ta phải tự mở lối mà đi."
- Nhưng... Sư huynh Stone ơi, hãy thử nghĩ xem lương tâm sẽ cần rút chúng ta đến mức nào nếu như chúng ta đi qua mặt kẻ tội lỗi mà không chia tay ra cứu vớt.
- Nhưng đó chỉ là những quả cầu lửa!
- Tôi cho rằng khi con người xuất hiện lần đầu tiên thì đối với các thủ vật khác con người ắt phải nực cười lắm. Tuy vậy con người vẫn có một linh hồn. Chừng nào ta chưa chứng minh được điều gì cụ thể thì ta cử cho là những quả cầu lửa này có linh hồn đi.
 
- Cũng được thôi, - Viên thị trưởng đồng ý, - nhưng các Cha phải quay về thành phố đấy... Sau đó Cha và tôi sẽ đi vào dãy đồi. Tôi không muốn làm cho các sinh vật phát ra lửa ấy kinh hoàng vì máy móc hay đám đông.
Câu 1. Văn bản “Những quả bóng lửa” thuộc thể loại nào? Vì sao?
Câu 2. Xác định đề tài và không gian của văn bản Những quả bóng lửa?
Câu 3. Tình huống truyện đặc biệt của văn bản “Những quả bóng lửa” là gì?
Câu 4. Các linh mục lên Hỏa Tinh bằng phương tiện nào? Văn bản thể hiện ước mơ về điều gì của con người?
Câu 5. Hỏa Tinh trong văn bản còn được gọi là gì?
Câu 6. Vì sao viên thị trưởng khuyên các Cha phải quay về thành phố?
Câu 7. Tổ chức nào đang nghiên cứu dưa con người lên sao Hỏa? Dự kiến thời điểm nào?
Câu 8. Văn bản “Những quả bóng lửa" đã gợi ra những vấn đề gì ?
Câu 9. Trong thời đại kinh tế tri thức và khoa học công nghệ phát triển mạnh như vũ bão, là người trẻ tuổi, em nghĩ mình phải thay đổi cách học như thế nào để đáp ứng được yêu cầu của thời đại? Hãy trình bày suy nghĩ của em bằng một đoạn văn khoảng 2/3 trang giấy thi.
Bài tập đã có 2 trả lời, xem 2 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn