Em hiểu như thế nào về ý nghĩa của hình ảnh “tóc bạc da mòn” được nói đến trong đoạn thơ xin lỗi thương yêuBài 2: XIN LỖI THƯƠNG YÊU Con chảy vào mình năm tháng dần trôi Mặc cây sấu già bao lần trút lá Mặc đồng làng mấy lần trơ cuống giạ Lúa cắt rồi gốc vẫn đứng lẻ loi
Mẹ nuôi con lớn lên thành người Như lúa chín con lại rời xa mẹ Mẹ như gốc giạ kia lặng lẽ Gom hết thời xuân sắc sống cho con
Mỗi ngày qua tóc bạc da mòn Lại có nhiều vết nhăn trên trán Con thì vẫn luôn mải mê bận rộn Sống hết mình cho những thứ không đâu
Chợt giật mình ngoảnh lại phía sau Giật thột mình khi con hai mươi tuổi Hai mươi năm sống bằng nông nổi Bao yêu thương con trót bỏ quên rồi (Xin lỗi thương yêu - Hoài Vũ - Báo Hoa học trò, số 390, ngày 31/5/2001) Câu 4(1,0 điểm). Em hiểu như thế nào về ý nghĩa của hình ảnh “tóc bạc da mòn” được nói đến trong đoạn thơ? Câu 5(1,0 điểm). Sự thức tỉnh của tác giả sau Hai mươi năm sống bằng nông nổi đem lại cho em những bài học sâu sắc gì cho bản thân? Bài 3: Đọc đoạn trích sau: “Nhà mẹ Lê là một gia đình một người mẹ với mười một người con. Bác Lê là một người đàn bà nhà quê chắc chắn và thấp bé, da mặt và chân tay răn reo như một quả trám khô. Khi bác mới đến phố, ai ai cũng chú ý đến đám con của bác: mười một đứa, mà đứa nhớn mới có mười bảy tuổi! Đứa bé nhất hãy còn bế trên tay. Mẹ con bác ta ở một căn nhà cuối phố, cái nhà cũng lụp xụp như những căn nhà khác. Chừng ấy người chen chúc trong một khoảng rộng độ bằng hai chiếc chiếu, có mỗi một chiếc giường nan đã gẫy nát. Mùa rét thì giải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó, trông như một cái ổ chó, chó mẹ và chó con lúc nhúc. Đối với những người nghèo như bác, một chỗ ở như thế cũng tươm tất lắm rồi. Nhưng còn cách kiếm ăn? Bác Lê chật vật, khó khăn suốt ngày cũng không đủ nuôi chừng ấy đứa con. Từ buổi sáng tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta đã phải trở dậy để đi làm mướn cho những người có ruộng trong làng. Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà. Đó là những ngày sung sướng. Nhưng đến mùa rét, khi các ruộng lúa đã gặt rồi, cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ dưới gió bấc lạnh như lưỡi dao sắc khía vào da, bác Lê lo sợ, vì không ai mướn bác làm việc gì nữa. Thế là cả nhà nhịn đói. Mấy đứa nhỏ nhất, con Tý, con Phún, thằng Hy mà con chị nó bế, chúng nó khóc lả đi mà không có cái ăn. Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét, như thịt con trâu chết. Bác Lê ôm ấp lấy con trong ổ rơm, để mong lấy cái ấm của mình ấp ủ cho nó.” (Trích Nhà mẹ Lê, tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2025, trang 28, 29) Câu 1. Xác định các phương thức biểu đạt trong đoạn trích trên. Câu 2 . Tìm và gọi tên thành phần biệt lập trong câu sau: Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà Câu 3 (1,0 điểm). Nêu tác dụng của biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong câu văn: “Mùa rét thì giải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó, trông như một cái ổ chó, chó mẹ và chó con lúc nhúc”. Câu 4 . Em hãy nêu cảm nhận về chi tiết: Bác Lê ôm ấp lấy con trong ổ rơm, để mong lấy cái ấm của mình ấp ủ cho nó. Câu 5 . Từ tình cảnh của nhà bác Lê trong đoạn trích, anh/chị có suy nghĩ gì về những mảnh đời nghèo khổ, bất hạnh ở cuộc sống ngoài đời thực (trình bày khoảng 5 - 6 dòng). |