Văn bản thuộc thể loại nào? ĐỀ 4: NHẬT TRÌNH: SOL80 Theo tính toán của mình thì tôi cách chiếc Pathfinder chừng 100 km. Nói đúng ra thì nó là "Trạm Tưởng niệm Carl Sagan". Nhưng dù có tôn trọng Carl cách mấy, tôi có thể gọi nó bất cứ cái tên quỷ nào tôi muốn. Tôi là Vua Sao Hỏa. Như tôi đã nói, chuyến đi này vừa dài vừa chán. Và tôi vẫn còn một chuyến về. Nhưng này, tôi là một phi hành gia. Những cuộc du hành dài mòn mỏi còn hơn cổ cò chính là nghề của tôi. Định vị thì hơi khó khăn. Pha vô tuyến dùng để định vị của căn Hab chỉ có thể đi xa được đến 40 km, xa hơn nữa thì tín hiệu rất yếu. Tôi biết đó sẽ là vấn đề khi tôi lên kế hoạch cho chuyến đi phượt nho nhỏ này, nên tôi đã nghĩ ra một kế hoạch tuyệt diệu không thực hành được. Máy tính có một bản đồ chi tiết, nên tôi kết luận rằng mình có thể định vị bằng những điểm mốc địa hình. Tôi đã sai. Hóa ra bạn không thể định vì bằng điểm mốc địa hình nếu bạn không thể tìm ra bắt kỳ một diễm mốc meo nào. Khu hạ cánh của chúng tôi nằm trên một đồng bằng của một dòng sông đã cạn từ mấy kiếp. Nếu có một mẫu hóa thạch tí ni nào, đó chính là nơi để tìm kiêm. Ngoài ra, nước đã kéo gạch đá và mẩu đất từ những nơi cách cả ngàn cây số đến đây. Chỉ cần đào bới chút là chúng tôi có thể có được lịch sử địa chất khái quát. Điều đó thật tuyệt cho khoa học, nhưng nó có nghĩa là căn Hab nằm trong một khu đất hoang không sử dụng được cũng không có đặc điểm đáng chú ý nào. Tôi cân nhắc chuyện làm một chiếc compa. Con rover có nhiều điện và trong mở đồ y tế có kim. Chỉ một vấn đề: Sao Hỏa không có cực tính. Thế nên tôi phải định vị bằng Phobos (vệ tinh tự nhiên lớn nhất của sao Hỏa). Nó đánh vòng quanh sao Hỏa nhanh đến nỗi mỗi ngày nó mọc lặn đến hai lồn, đi từ Tây sang Đông. Đó không phải là hệ thống chính xác nhất, nhưng dùng cũng được. Mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn vào Sol 75. Tôi đến một thung lũng khi nó mọc lên ở hướng Tây. Nơi đó địa hình bằng phỗng nên lái cũng khá dễ dàng, tôi chỉ cân men theo vành đai của những ngọn đồi mà đi. Tôi gọi nó là "Thung lũng Lewis", đặt theo tên vị thủ lãnh can đàm của bọn tôi. Một con mọt địa chất như cô hẳn sẽ thích nơi đó. Ba sol sau, Thung lũng Lewis mở rộng ra thành một vùng đồng bằng lớn. Thế rồi, lại một lần nữa, tôi chẳng có điểm mốc nào để lần theo và lại dùng Phobos để dẫn đường cho mình. Có lẽ đó là một dấu hiệu. Phobos là vị thần của sự sợ hãi. Thật chẳng phải một dấu hiệu tốt. Nhưng hôm nay, vạn mệnh của tôi cuối cùng cũng thay đổi. Sau hai sol trời lang thang trên sa mạc, tôi tìm thấy một thứ có thể dùng để định vị. Đó là một cái miệng núi lửa đường kính 5km, nó quá nhỏ nên thậm chí tên cũng chưa được đặt. Nhưng với tôi, đó là Hải dâng của Alexandria. Một khi nó trong tầm nhìn của tôi, tôi biết chính xác mình đang ở đâu. Và thực tế là hiện giờ tôi cắm trại gần chỗ nó đây. Cuối cùng tôi cũng đi qua hết các vùng trống trải trên bản đồ. Ngày mai, tôi sẽ dùng Hải đăng để định vị, và sau đó là miệng núi lửa Hamelin. Tình hình của tôi rất tốt đây. Giờ thì, phải làm nhiệm vụ kế tiếp thôi: Ngồi chơi xơi nước không có gì làm 12 giờ đồng hồ. Tốt hơn hết tôi nên bắt đầu! Câu 1. Văn bản thuộc thể loại nào? Câu 2. Văn bản xảy ra trong không gian nào? Không gian ấy quen thuộc hay xa lại với Mark Watney (nhân vật tôi)? Câu 3. Nêu tác dụng của việc nhà văn đã để cho một nhà phi hành gia vào vai người kể chuyện ngôi thứ nhất. Câu 4. Em có nhận xét gì về nhân vật "tôi" trong đoạn trích? Câu 5. Những chỉ tiết nào trong văn bản thể hiện tác giả có rất nhiều hiểu biết về ngành khoa học vũ trụ? Câu 6. Theo em, phẩm chất cần phải có để trở thành một phi hành gia là gì? Câu 7. Em có thích ý tưởng con người có thể tồn tại, sinh sông trên Sao Hỏa hay không? Vì sao? Câu 8. Viết bài văn kể lại một sự việc về nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực y tế. |