Chúng tôi ngồi ôm súng đợi mưa rơi; Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hếtChúng tôi ngồi ôm súng đợi mưa rơi Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hết Mưa đi! Mưa đi! Mưa cho mãnh liệt Mưa lèm nhèm, chúng tôi chẳng thích đâu Nhưng không có mưa rào thì cứ mưa ngâu Hay mưa bụi... mưa li ti... cũng được Mặt chúng tôi ngửa lên hứng nước Một giọt nhỏ thôi, cát cũng dịu đi nhiều Ôi hòn đảo Sinh Tồn, hòn đảo thân yêu Dẫu chẳng có mưa, chúng tôi vẫn sinh tồn trên mặt đảo Đảo vẫn sinh tồn trên đại dương đầy gió bão Chúng tôi như hòn đá ngàn năm, trong đập nhịp tim người Như đá vững bền, như đá tốt tươi...
Mưa vẫn dăng màn lộng lẫy phía xa khơi Mưa yểu điệu như một nàng công chúa Dù mưa chẳng bao giờ đến nữa Thì xin cứ hiện lên thăm thẳm cuối chân trời Để bao giờ cánh lính chúng tôi Cũng có một niềm vui đón đợi... (Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn, Trần Đăng Khoa) Câu 1: Ðoạn thơ trên được viết theo thể thơ nào? Nêu phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ. Câu 2: Chỉ ra tác dụng của dấu chấm lửng trong câu thơ: Nhưng không có mưa rào thì cứ mưa ngâu Hay mưa bụi... mưa li ti... cũng được Câu 3: Giải thích ý nghĩa của những câu thơ sau: “Ôi hòn đảo Sinh Tồn, hòn đảo thân yêu Dẫu chẳng có mưa, chúng tôi vẫn sinh tồn trên mặt đảo Đảo vẫn sinh tồn trên đại dương đầy gió bão” Câu 4: Sau khi đọc bài thơ, em hiểu gì về tình cảm của tác giả dành cho những người lính? Câu 5: Đoạn thơ trên đã giúp em rút ra được bài học sâu sắc nào cho bản thân? |