Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích, đánh giá chủ đề và nhân vật trong đoạn trích sauCâu 2 (4 điểm ) Viêt bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích, đanh giá chủ đê và nhân vật trong đoạn trích truyện ngan sau. BẾN THỜI GIAN Tạ Duy Anh Bà Hảo bị mù cả hai mắt từ khi tôi chưa ra đời. Tôi và cháu nội bà - cái Hoa - cùng sinh một năm. Bà Hảo đón cái Hoa về nuôi mà không chịu ra thị trấn ở với bố mẹ nó. Thế là cái Hoa trở thành bạn thân thuở bé của tôi. Chúng tôi quấn quýt với nhau như hai anh em ruột. Hàng ngày tôi đều sang với cái Hoa và hai đứa thường bí mật bày ra đủ trò tinh quái. Bà Hảo ngồi ở bờ hiên và bà luôn luôn tìm được việc gì đó vừa làm vừa canh chùng chùng tôi. Bà biết khi nào chúng tôi đang ở gần bờ ao, gióng lên một câu thật nghiêm: - Cả hai đứa quay vào! Cấm chỉ ra bờ ao. Tôi và cái Hoa chỉ còn biết lấm lét nhìn nhau phục tài bà. Có lần chúng tôi vờ im lặng đến cạnh bà. Đang yên trí là bà Hảo không biết thì tiếng bà thản nhiên cất lên: - Giận gì nhau mà im như thóc thế? Chúng tôi phá lên cười. Bà Hảo mắng yêu: - A, gớm cái quân này, định trêu bà phỏng. Chúng mày có độn thổ bà vẫn biết moi lên như moi khoai ấy. Chúng tôi bèn mỗi đứa một bên áp vào ngực bà:
đâu. Chúng tôi chỉ cảm nhận từ lời nói của bà một điều gì đó mơ hồ mà thiêng liêng. Điều chắc chắn là bà Hảo không thể nhìn thấy chúng tôi nếu bà không yêu chúng tôi như những báu vật. Lớn lên, đứa trước, đứa sau cả tôi và cái Hoa cùng ra thị trấn, cách làng đúng một ngày xe ngựa. Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà. Khi bác xà ích vui tính và tốt bụng shìm con ngua để tôi và cái Hoa nhảy xuống, đã thấy bà Hảo chống gậy chờ sẵn ở đó. Chúng tôi, mỗi đứa một bên dìu bà về nhà. Bà Hảo bào bà đã nghe thấy tiếng lọc cọc, lọc cọc của chiêc xe gõ từ trong giấc mơ của bà những đêm trước. Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xẻ ngựa dùng trả khách ở điểm cuối cùng. Những chuyến thăm bà Hảo của chúng tôi thưa dần. Cả tôi và cái Hoa đều có lũ bạn va con đường vê làng, vân chỉ có một ngày xe ngựa, trở nên xa mù mịt. Thảng hoặc có giộ têt... chỉ mình cái Hoa theo bố mẹ về. Nhưng nó lại đi ngay. Nó bảo bà Hảo rât nhớ tôi và mong tôi học hành cẩn thận. Ban đầu tôi đón nhận điều đó với một chút ân hận vì không về thăm bà. Nhưng rồi tôi quên dần nhiều thứ trong đó có cái làng hẻo lánh của mình, nơi bà Hảo vẫn ngày đêm nghe tiếng lọc cọc của xe ngựa... Tôi và cái Hoa cùng đỗ đại học và ra thành phố. (..., Làng nhỏ của tuổi thơ dường như biến mất trong kí ức tôi. Thảng hoặc nhớ về nó, tôi cười bởi ý nghĩ ngạo mạn rằng, khốn khổ cho tuổi thơ tôi sinh ra ở một rẻo đất tối tăm, nghèo khó làm vậy. (...} Không ngờ còn có ngày tôi thất thêu trở về làng nhỏ. Dường như khi vấp ngã trên đường đời người ta mới thây hêt niềm hạnh phúc lớn lao của những năm tháng sống trong sự đùm bọc của người khác. Với tôi có lẽ không chỉ có thế. Một cái gì còn sâu xa hơn cả sự che chở. Đó là hành trình đi tìm lại chính mình. (Lược một đoạn: "Tôi" đi trên chiếc xe ngựa thân quen năm nào của bác xà ích và bao kỉ niệm chọt ùa về. Qua cuộc trò chuyện với bác xà ích, "tôi" biết được hôm nào bà Hảo cũng khua gậy ra bến đúng lúc chiếc xe ngựa dừng bánh) Tôi lại dỏng tai đón nhận thứ âm thanh giống như dao động tắt dần của quả lắc đồng hồ. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở lối rẽ. Bà dò đường một cách chật vật, toàn bộ tinh lực hướng về bến xe ngựa. Không cầm được, tôi lao như tên bắn về phía bà: - Bà! - Tôi nghẹn ngào - cháu bị người tạ phản bội rồi... Bà Hảo lần lần từ đầu đến vai tôi như thể xem bà có đang mơ không rồi cười một cách mãn nguyện:
Tôi có cảm giác bà Hảo cũng thuộc số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ đỏ. Bởi vì ngay sau đó bà bảo tôi: - Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì. Tôi đứng chêt lặng, cảm thây vang lên trong lông ngực tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian. Trước mắt tôi giờ đây là những bên thời gian trăng xóa mà tôi sẽ phải một mình vượt qua. (Trích Bến thời gian, Tạ Duy Anh, Truyện ngắn chọn lọc, Tạ Duy Anh, NXB Hội nhà văn) * Chú thích: Tạ Duy Anh sinh năm 1959, quê ở Chương Mĩ, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Ông từng làm cán bộ giám sát chất lượng bê tông ở Nhà máy thủy điện Hòa Bình, trung sĩ bộ binh ở Lào Cai. Sau đó Tạ Duy Anh tham gia học ở Trường viết văn Nguyễn Du. Trải qua 4 năm học, ông đỗ đầu và được giữ lại làm giảng viên. Ông là một cây bút trẻ trong thời kì đổi mới. Với khả năng miêu tả tâm lý và bút pháp đầy sáng tạo, Tạ Duy Anh đã góp phần làm phong phú văn học Việt Nam, mở ra nhiều góc nhìn mới mẻ về con người và xã hội. Những tác phẩm của ông không chỉ mang giá trị nghệ thuật mà còn tạo nên những dư âm, thức tỉnh suy nghĩ trong lòng độc giả bởi những nội dung đậm chất nhân văn. |