Viết bài văn nghị luận cảm nhận về nhân vật chị Sen trong văn bản sauViết bài văn nghị luận cảm nhận về nhân vật chị Sen trong văn bản sau: DÚA CON Chị Sen là con một người làng có nợ ông bà Cả. Nghe đâu thầy chị vì chạy cái Nhiêu, phải lên lạy van bà Cả vay vài ba chục. Ngày mùa đã trả được một nửa và ít lãi, còn một nửa chưa trả được, phải đem chị Sen lên gán làm đứa ở không công. Nhưng mẹ chị Sen nói mãi, bà Cả rộng lượng hẹn một năm cho hai áo cánh, một áo nâu dài và hai cái quần sồi. Mẹ chị Sen cảm ơn lòng tử tế cao cả của người chủ nợ. Bà dặn con ở lại hầu hạ ông bà Cả cho chu đáo, rồi về. Từ đấy, chị Sen quán xuyến hết cả công việc trong nhà. Nào gánh nước, bổ củi, làm đầu tắt mặt tối suốt ngày, mà vẫn bị mắng chửi. Vì bà Cả là người to tiếng và lắm điều lắm. Không lúc nào hàng xóm không nghe thấy tiếng bà the thé và rít lên, chửi chó mắng mèo, hay bới móc chị Sen. Vô phúc cho chị mà hé răng nói lại. Tức thì bà Cả nhảy lên, hai hàm răng nghiến vào nhau, thét: Cái con chết băm chết vằm kia! Mày ăn hại cơm của bà mà không làm việc cho bà à! Bố mày có định ăn không ăn hỏng của bà, thì bà mới phải nuôi báo cô mày chứ! Chị Sen lẩm bẩm: “Thầy, con chưa lo được trả bà chứ có phải định quỵt nợ chửi” nhưng chỉ lẩm bẩm trong miệng thôi, không dám nói. (Trích Đứa con, in trong Nắng trong vườn, Thạch Lam, NXB Hội nhà văn,9tr.85,86) |