Hãy viết bài văn (khoảng 500 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của đoạn trích Nhà mẹ lê sauhãy viết bài văn (khoảng 500 chữ ) phân tích nội dung và nghệ thuật của đoạn trích Nhà mẹ lê sau : “Mùa rét năm ấy, đậu nhà bệnh và mưa gió lây lất. Đàn con bác Lê ốm chặt lấy nhau rét run trong căn nhà ẩm ướt và tối tăm vì đèn đuốc không có nữa. Mấy gia đình ở phố chợ đều đói rét và khổ sở. Những nhà giàu thì ăn uống no đủ, ấm cúng và chịu khó một mình, không than thở với làng giềng hàng xóm lời gì, ai nấy đều biết cũng chẳng hỏi han chi hết. Một buổi chiều, ma đau con đã nhìn đói suốt buổi, bác Lê vả lại manh áo rách, gởi đê cả đến rão rời. * Ở nhà trông các em, tan vào ông Ba xem có xin được ít gạo nào không? Bác Sàng ủ đã vào nhà người ta cho cô đậu, cậu Phúc lại còn bảo hễ ư vào nữa thì cậu sẽ cho ra cân. Bác Lê đáp: * Không biết làm thế nào! Không có thì lấy gạo đâu ra mà ăn? Thôi tao cứ liệu vào làm nữa xem sao. Nói xong, bác Lê mờ cửa liếp ra đi. Trong lòng bác vẫn có chút hy vọng trong buổi sáng lúc vào làng. Ông Ba đã duổi ròng không cho. Bác nhờ lại cái cảnh sang trọng, ấm cúng trong nhà ông Ba. Những cháu nó càu doi mép, sung sướng chơi. Không lẽ ông Ba giàu có thế mà không cho hở mẻ của con bác bắt gạo hay sao? Đi nhà, mấy con bác ngả nhiều nhau đợi trong ổ rơm. Bác đi đâu không thấy về. Thằng Hy lăng lại nghe tiếng chó cắn rôm rôm làng tôi bao chi no. * Hình như u về đấy chị ạ. Thằng cả lại lên bả bếp nhìn ra ngoài. Bóng có tiếng chân người rầm rập, đến tiếng gọi, rồi là trẻ gọi bác Đòi và một người nữa không biết bác Lê vào nhà. Trên bập chân người mẹ, màu đó chảy ròng ròng. Thằng cả hiểu ngay mẹ nó bị ông Ba cần. Bác tấy người bị thương xuống chiếu rồi ra đi sau khi tăm. * Bấy giờ, bác lầy là lót mà dịt cho nó cầm máu. Chớ tay cần thì độc lắm đấy. Khi bác đi khỏi, lũ trẻ xúm quanh lấy mẹ. Thằng Hy vừa mếu vừa hỏi: * U làm sao thế, u? Bác Lê nén cái đau, giảng cho con biết: * Thật củ Hữu người quá! Đã không cho thì thôi lại còn thả chó ra đuổi, tao đã chạy mà không kịp, nên nó cắn phải. May gặp bác Đòi, chứ không biết bao giờ mới lê được về đến nhà. Bác ngừng lại nhìn đàn con ốm yếu, rồi thở dài: * Thôi! Con lấy gì ăn cho bây giờ đây. Thằng Hy lại lo lắng khác với Tự cũng khóc theo. Bác Lê giơ tay ôm chúng nó vào lòng nghe thân phận mình, bác cũng rửa nước mắt. Đêm ấy, bác Lê lên cơn sốt [...] - Trời ơi! Sao tôi khổ thế này? Tiếng kêu than thành uất hận làm lũ trẻ giật mình, nhưng nó ngồi day dưa mắt sợ hãi nhìn người mẹ. Hai hôm sau, bác Lê lại lên cơn sốt sùi rọi. Người trong phố chợ cho góp gạo năm mười của bác một cổ vấn một, rồi đưa giúp bác ra cánh đồng, chôn cất đúng vành mả cha ông bà. Khi trở về, qua căn nhà lạnh lẽo âm u, họ thấy mấy đứa con nhỏ con bác Lê ngồi ở và ba bê. Còn tự đang ngồi cho cô đậu. Hy lớn không nói năng mẹ nó đi chợ một lát rồi sẽ về. Nhưng họ biết rằng bác Lê không trở về nữa và họ thấy mẩu cánh trắng và áo đã lấm lem máu, những người ở lại, những người còn sống mà cái nghề khổ cực đó đuổi mãi không biết bao giờ hết. |