Cuộc sống luôn có nhiều áp lực nên không phải lúc nào ta cũng đủ
vững chãi để làm chủ hết bản thân, nhất là khi có những biến động
bất ngờ. Trong những lúc tâm tư rối bời hoảng loạn hay chán chường
lạc lõng, ta luôn ước ao có một người thân bên cạnh để được chia sẻ.
Dù người ấy chẳng giúp ta giải quyết được vấn đề, thậm chí chẳng
khuyên được một điều gì bổ ích, nhưng chỉ cần thái độ lắng nghe hết
lòng của họ cũng khiến ta vơi đi rất nhiều phiền muộn rồi. Cho nên,
được lắng nghe là nhu cầu không thể thiếu của con người. Thế
nhưng, điều nghịch lý là ai cũng muốn người khác lắng nghe mình,
còn mình lại không chịu lắng nghe ai cả.
(...) Nếu ta thật sự muốn giúp người kia vơi đi những nỗi khổ niềm
đau đang đè nặng trong lòng, thì việc trước tiên là ta phải biết lắng
nghe họ. Cũng như vị thầy thuốc trước khi chẩn mạch kê toa thì phải
luôn quan sát thần sắc của bệnh nhân. Sau đó, họ lắng nghe thật kỹ
càng những báo cáo hay những lời than thở về bệnh trạng. Khi ta
quyết định lắng nghe một người đang khổ, tức là ta đã chấp nhận
đóng vai thầy thuốc để chữa trị tâm bệnh cho họ. Dù ta không phải là
nhà tâm lý trị liệu, nhưng với lòng chân thành và thái độ lắng nghe
đúng đắn, chắc chắn ta sẽ giúp được người kia ít nhiều. Vì vậy mỗi
khi chuẩn bị lắng nghe, ta phải hỏi kỹ lại mình đã thật sự vào vai của
một người cứu giúp chưa?
câu 1 . Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích .
câu 2 . Nêu nội dung chính của đoạn trích
câu 3 . Em hiểu thế nào về ý nghĩa câu nói : " Khi ta
quyết định lắng nghe một người đang khổ, tức là ta đã chấp nhận
đóng vai thầy thuốc để chữa trị tâm bệnh cho họ. Dù ta không phải là
nhà tâm lý trị liệu, nhưng với lòng chân thành và thái độ lắng nghe
đúng đắn, chắc chắn ta sẽ giúp được người kia ít nhiều. "