Trưa hè
Bàng Bá Lân
Dưới gốc đa già, trong vũng bóng,
Nằm mát, đàn trâu ngắm nghếch nhai.
Ve ve rừng cạn, ruồi say nắng;
Gà gáy trong thôn những tiếng dài.
Trời lo cao vút không buồng gió;
Đồng có cào phơi cánh lượn hồng.
Êm đềm sông lúa trôi trên lúa;
Nhạc ngựa dừng xa rắc tiếng đồng.
Quán cũ nằm lười trong sóng nắng,
Bà hàng thưa khách ngái thiu thiu
Nghe mồ hôi chảy đầm nhễ tắm…
Đứng lặng trong mây một cánh diều.
Cành thưa, nắng tươi, chim không động;
Vài con bươm bướm vụng rơi hoa.
Sứa lại vành khăn dưới bóng tre.
Thời gian dừng bước trên đồng vắng;
Lá ngập ngừng sa nhẹ lưới ao.
Như mơ đường khói lên trời nắng;
Trường học làng kia tiếng trống vào.
(Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2009)
Trong khổ thơ cuối, nhân vật trữ tình đã cảm nhận bức tranh trưa hè qua những giác quan nào? Chỉ ra cụ thể sự cảm nhận của từng giác quan đó.