Tóm tắt truyện, rút ra ý nghĩa của văn bản . Xác định dạng cốt truyện1. Tóm tắt tr , rút ra ý nghĩa của văn bản 2 . Xác định dạng cốt truyện 3. Nêu bối cảnh , dụng ý của tác giả TRƯỚC KHI ĐI HỌC VỀ, HÃY ĐỂ QUÊN MỘT CÁI GÌ ĐÓ (Lược trích: Lớp học của tôi bỗng xôn xao vì một chuyện lạ: thằng Tí là người luôn đi học sớm. Khi đến lớp, nó nhảy xổ đến bàn cô giáo nhặt một cải gì đó rồi đi về bàn mình và cười miết. Chúng tôi cố gắng đi sớm hơn nhưng vẫn đến sau thằng Tí. Mãi cả tuần sau, tôi mởi trở thành người đến lớp đầu Tíên.) Trên bàn cô giáo có một gói giấy nhỏ. Khi mở ra bên trong có một viên kẹo, chẳng biết ai đã để ở đây và để khi nào. Tôi vừa lột viên kẹo bỏ vào miệng thì vừa lúc thằng Tí xông vào. Tôi hét to: - Tao biết bí mật của mày rồi! Thằng Tí bĩu môi: - Tao đã ăn được những hai mươi viên. - Nhưng ai để lại vậy? - Tao không biết. Giờ ra chơi, tụi bạn bu quanh tôi hỏi: - Cái gì vậy? Tôi nhìn thằng Tí rồi cười cười. Bọn chúng tức điên lên, hỏi mãi, tôi cũng chi cười cười. Làm sao có thể cho bọn chúng biết điều bí mật ngọt ngào này được! Cách vài hôm, lại thêm một đứa mới biết điều bí mật. Chúng tôi cứ nhìn nhau cười cười ... Rồi dần dần, lớp chúng tôi ai cũng biết điều bí mật. Nhưng ai là người làm ra điều bí mật đó thì không được biết. Chúng tôi đã phân công nhiều ổ mai phục, nhưng cuối cùng chẳng thu được kết quả gì. Luôn luôn, vào sáng sớm, trên bàn cô lại xuất hiện một viên kẹo. Lúc đầu chúng tôi cứ nghĩ là cô giáo Hà. Nhưng không phải. Cô luôn ra khỏi lớp khi trong phòng vẫn còn chúng tôi. Vậy thì ai? Nghĩ mãi vẫn không ra. Một hôm tôi ngồi lì trong lớp, định ngồi đến sáng để chờ người lạ mặt nhưng vì đói bụng quá đành ôm sách về. Rồi tôi chợt nghĩ, tại sao mình không gởi cho người lạ mặt một lá thư. Thế là tôi viết ngay. “Gởi người lạ mặt. Anh là ai vậy, có thể cho tôi biết được không?" Hôm sau tôi vào lớp sớm, trên bàn vẫn như thường lệ có một viên kẹo gói trong tờ giấy nhỏ. Không có thư trả lời, còn lá thư của tôi thì biến mất, chứng tỏ người lạ mặt đã lấy nó đi. Tôi suy nghĩ lung lắm. Tại sao người lạ mặt không trả lời tôi? Một ý định khác chợt đến với tôi, tôi sẽ là người lạ mặt. Tại sao không chứ? Tôi cũng làm được vậy. Hôm đó tôi giấu một trái ổi to tướng trong cặp. Đợi tụi bạn đi học về hết, gói nó lại bằng một tờ báo rồi đè chữ lên: Tôi - Người lạ mặt - có món quà nhỏ tặng người đến sớm. |