Đề bài: Viết bài văn nghị luận phân tích và đánh giá những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của đoạn trích sau:
Yêu cầu bắt buộc: có dẫn chứng và trích thơ .
NGÀY XƯA CÓ MẸ
(Trích)
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo.
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con.
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc.
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời – đất
Như cuộc đời – không thể thiếu trong con.
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn vẫn không ai hơn mẹ
.…
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống – Tình yêu – Hạnh phúc.
......
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất.
Một bầu trời – một mặt đất – một vầng trăng.
Mẹ không đủ sống trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười, tiếng hát.
(Thanh Nguyên, Ngày xưa có Mẹ, trích tập thơ Có khi nào nhớ?, NXB Văn nghệ, TP Hồ Chí Minh, 1987)