1. Hai chữ được Trần Bình Trọng khắc trên tay là gì? Ý nghĩa ban đầu của chúng trong bối cảnh lịch sử là gì? 2. Bối cảnh lịch sử của cuộc đối thoại giữa Trần Bình Trọng và Lý Hằng diễn ra vào thời nào? 3. Ông già Mãn Trò đã có hành động gì khi Lý Hằng rút dao đe dọa? 4. Hãy chỉ ra những chi tiết trong đoạn trích thể hiện khí phách kiên trung của Trần Bình TrọngTrần Bình Trọng lạnh lùng: - Câu trả lời của tôi chính là câu ông vừa nói đó. - Trần Bình Trọng vừa nói vừa thong thả vén tay áo chìa cho Lý Hằng xem hai chữ “Sát Thát” thích trên bắp tay, Lý Hằng lim dim mắt, hỏi gặng - Ông không biết rằng nếu ông bướng bỉnh thì đời ông sẽ ra sao ư? Trần Bình Trọng không đáp. Ông già Mãn Trò nổi nóng - Cả dân Việt ta ai chẳng có lời nguyền như vậy. Xem đây! - Ông già cũng vén tay áo lên và tiếp: - Đừng hỏi nữa vô ích! Lý Hằng lim dim mắt. Ông già Mãn Trò dần từng tiếng: - Ngươi không dò hỏi được một điều gì ở hai chúng ta đâu! - Ở trên đời này có nhiều điều muốn cũng không làm được. – Đúng đấy. Nhất là việc ăn cướp nước người! Lý Hằng quát lên: - Thằng già này! Ta không hỏi mi. Đã như cá nằm trên thớt còn dám láo, Trần Bình Trọng đứng thẳng dậy. Ông bình thản bảo Lý Hằng: - Sát Thát là ý chí chung của cả dân tộc ta. Mi hãy dẹp hết mưu mẹo đi. Mi không cạy được ở ta một lời nào đâu. Ông già Mãn Trò quát lên: - Thằng giặc kia, dân tộc ta đã giết hàng vạn quân cướp nước như mày rồi đó. Lý Hằng nổi giận, y rút dao lưng. Nhưng ông già Mãn Trò tiện cái cốc trong tay đã choảng cho y một đòn giữa trán. Tiếng xô xát ồn ào làm cho bọn giáp sĩ - cánh cửa lều trận hoảng hốt xông vào. Chúng nắm chặt tay ông già bẻ quặt ra sau lưng. Chòm râu rối bù của ông vểnh lên. Lý Hằng bưng vết thương trên trán. Y quát bọn lính hầu: - Bay lôi thằng giặc già này ra chém ngay lập tức! Ông già Màn Trò nhổ vào mặt y. Ông vằng bọn lính, vùng ra. Nhưng bọn giáp sĩ đông hơn đã xúm lại lôi ông đi. Ông bị chúng kéo xềnh xệch trong khi tiếng ông vẫn sang sảng: - Chúng mày không cạy nổi một lời nào của chúng tao đâu! Bọn lính kéo ông ra khỏi lều. Không khí căn lều trận càng trở nên nặng nề và căng thẳng. Lý Hằng khép hai mi mắt lại: - Trần Bình Trọng, ông nghe kĩ lời tôi sắp nói đây: một là ông sẽ thoát chết và được phong vương nếu như ông biết khai ra những điều chúng tôi cần biết. Hai là ông sẽ thành quỷ không đầu. Nhưng câu nói đe doạ với những điều kiện rõ ràng của Lý Hằng chỉ như đồ thêm dầu vào lửa đang cháy. Ông tướng Thánh dực đứng thẳng người lên giữa căn lều trận, cao hơn bọn giặc hẳn một đầu. Ông nói dần từng tiếng với tất cả vẻ hiên ngang của một người tình nguyện chết cho đất nước sống lâu dài: – Hãy im ngay đi, thằng giặc dữ! Tao thà làm ma nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc! Lý Hằng tái mặt: - Ta không nói nữa. Cho mi nghĩ tới lúc mặt trời lên. Trần Bình Trọng không đáp. Lý Hằng chờ một lát rồi ra lệnh: - Giải đi! Bọn giáp sĩ trói Trần Bình Trọng vào một cái cọc trên bãi cát bên bờ Thiên Mạc. Từ đây, ông có thể nhìn thấy tất cả vẻ đẹp của một vùng đất mà trước đây hai hôm chưa hề có gì gắn bó với ông. (Trích: Bên bờ Thiên Mạc, trăng nước Chương Dương, Hà Ân, Nhà xuất bản Kim Đồng) 1. Hai chữ được Trần Bình Trọng khắc trên tay là gì? Ý nghĩa ban đầu của chúng trong bối cảnh lịch sử là gì? 2. Bối cảnh lịch sử của cuộc đối thoại giữa Trần Bình Trọng và Lý Hằng diễn ra vào thời nào? 3. Ông già Mãn Trò đã có hành động gì khi Lý Hằng rút dao đe dọa? 4. Hãy chỉ ra những chi tiết trong đoạn trích thể hiện khí phách kiên trung của Trần Bình Trọng. 5. Vì sao tác giả đưa thêm nhân vật ông già Mãn Trò vào bên cạnh Trần Bình Trọng? 6. Ngôn ngữ đối thoại của nhân vật chính trong truyện lịch sử này có đặc điểm gì nổi bật? 7. Qua hình tượng Trần Bình Trọng, em cảm nhận được phẩm chất tiêu biểu nào của các anh hùng thời Trần? 8. So sánh câu nói “Tao thà làm ma nước Nam…” với một câu nói nổi tiếng khác trong lịch sử Việt Nam mà em biết, chỉ ra nét giống nhau về tinh thần dân tộc. 9. Nêu tác dụng của việc miêu tả hành động, lời nói trực tiếp của nhân vật trong truyện lịch sử. 10. Để có đất nước hòa bình, cuộc sống ấm no biết bao thế hệ cha ông ta đã phải hi sinh xương máu, tính mạng. Nhiệm vụ của em bây giờ là cần phải làm gì để xứng đáng với sự hi sinh ấy? |