BẦU TRỜI CỦA NGƯỜI CHA
Nguyễn Quang Thiều
(Tóm tắt: Ba My là phi công. Sau mỗi chuyến bay, ông say sưa kể cho cô nghe
về những vùng trời ông đã đi qua. Ba mẹ My li hôn, My ở với ba. Khi My vừa kết thúc
năm học cuối cùng thì cha cô bị tai nạn giao thông và liệt nửa người. Biết bệnh tình
của người cha khó có thể hồi phục. My ngừng xin việc làm. Cô mở lớp dạy vẽ và tiếng
Anh cho bọn trẻ con cùng phố để kiếm tiền sinh sống và tiện có thời gian chăm sóc
cha.)
Bữa cơm tối của người cha tàn tật thường kéo dài đến hai tiếng đồng hồ. My
vừa cho cha ăn vừa dỗ dành ông như dỗ một đứa trẻ ốm yếu. Trong chiếc ghế mây
rách có ló một cái ruột gối cũ, ông run rẩy như một con chim non mới mọc lông
măng. Người cha trệu trạo nhai từng thìa cơm. Trán, cổ và hai thái dương trắng xanh
của ông túa mồ hôi. Đôi môi ông vất vả ngậm thìa cơm như con chim non phải giữ
con mồi khoẻ bằng cặp mỏ mềm của mình. Thời gian đầu, cứ mỗi khi bón cơm cho
cha, My lại khóc. Người cha cũng khóc không thành tiếng. Hai năm trở lại đây cô
không khóc nữa. Thay vào đó, cô nhí nhảnh kể cho cha cô nghe những chuyện đại
loại như cây hoa trà ông trồng giờ đang trổ nụ, những chậu xương rồng nhiều loại
của ông mọc thêm rất nhiều nhánh, hay buổi sáng nào đó trong vườn nhà xuất hiện
một con chim lạ, giọng con chim rất trong và mảnh như tơ nhện. Cô cứ kể những
chuyện như thế cho tới khi người cha ăn xong thìa cơm cuối cũng, đặt cái bát sang
một bên, và lúc nào ngay sau đó cô cũng nói với người cha: “Ba đã hoàn thành nhiệm
vụ. Con quyết định tặng huân chương cho ba". Người cha cố ngước mắt nhìn con và
cười. Và chỉ có cô mới biết là ông đang cười.
Ngày nào cũng vậy, bữa ăn thường kết thúc vào lúc những tia nắng cuối cùng
trong ngày tan biến trong vòm lá bên cửa sổ. Và mảnh trời nhỏ nhìn qua ô cửa sổ ngả
sang mầu dâu chín. Hai cha con My ngồi im lặng bên nhau. Cô đặt những ngón tay
gầy và hơi lành lạnh của người cha trong bàn tay nhỏ nhắn của cô. Cả hai cha con cô
ngồi như bất động nhìn về phía mảnh trời nơi có những ngôi sao bé bỏng và ướt át
thường hiện lên rất sớm vào những đêm không mây.
Bóng tối của đêm thường bắt đầu ùa kín những góc nhà, rồi sau đó lan vào gầm
giường và gầm bàn ghế. Khi bóng tối đã ùa kín căn phòng thì là lúc hình như hai cha
con nghe rõ hơn tiếng gió đi qua những tán cây ngoài vườn. Trong bóng đêm rộng
lớn và bí ẩn trùm xuống, những tiếng xào xạc quen thuộc bỗng trở lên huyền bí như
từ những ngôi sao xa xăm vọng về. Cũng lúc ấy, My thấy những ngón tay của người
cha ấm dần lên. My khẽ ngước mắt nhìn cha. Trên gương mặt bệnh tật của ông hắt
mờ mờ một thứ ánh sáng từ đâu đó. My nhận thấy đôi mắt cha cô như tối hơn và cũng
như rạng rỡ hơn. Những giây phút như thế cô không dám thở mạnh. Cô biết cha cô
đang bước từng bước mê dại trong ý nghĩ lạ lùng về phía vòm trời kia. Rồi ông khóc.
Và chỉ có My mới biết được cha mình đang khóc.
"Ba đi nghỉ đi ba. Ba ngồi lâu quá rồi". Cô nói và đứng dậy bật đèn. Ánh
sáng tràn ngập căn phòng. Đâu đó trên tường có bóng một con gián thấy ánh
sáng vội chạy vào một khoảng tối gần đó. My đỡ người cha lên giường và bắt
đầu bài xoa bóp chân tay cho cha theo hướng dẫn của bác sĩ chuyên khoa.
Khoảng chín giờ tối cô buông màn cho cha. "Con chúc ba ngủ ngon", cô nói và
hôn lên trán người cha lúc nào cũng như lấp dấp mồ hôi. Sau đó cô tắt đèn và
đứng một hồi lâu trong bóng tối bên giường cha.
(Lược đoạn cuối: Mẹ tìm việc cho My nhưng cô từ chối. Cô muốn tự tay chăm ba
và vẽ cho ông vùng trời mơ ước. Khi My vẽ nét cuối cùng để hoàn thành bức tranh
cũng là lúc ba cô bình yên ra đi).
Hình ảnh người cha trong câu chuyện cho thấy con đường theo đuổi đam mê luôn ẩn chứa không ít chông gai. Vậy, khi vấp phải những khó khăn trên hành trình ấy, người trẻ cần làm gì để vượt qua? Viết bài văn khoảng 400 chữ để trả lời cho câu hỏi trên.