Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá truyện ngắn "Cậu bé và chiếc bánh mì"Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá truyện ngắn "Cậu bé và chiếc bánh mì" (mấy ní nhớ lấy thêm trích dẫn trg tác phẩm dùm tui nha) Ở một thị trấn nghèo, có một cậu bé tên Nam. Gia đình Nam rất khó khăn, cha mất sớm, mẹ làm thuê đủ nghề để nuôi con ăn học. Nam thương mẹ lắm, cậu luôn cố gắng học giỏi để mẹ vui lòng, nhưng trong lòng cậu vẫn canh cánh vì không giúp mẹ được nhiều. Một buổi chiều đi học về, Nam ghé qua tiệm bánh mì nhỏ đầu ngõ. Cậu thấy một bạn nhỏ ăn mặc rách rưới, mặt mũi lem luốc, đang đứng nép bên cửa, nhìn chiếc bánh mì trong tủ kính bằng ánh mắt thèm thuồng. Cậu bé ấy do dự rất lâu, rồi lặng lẽ bỏ đi. Nam sực nhớ trong túi mình chỉ còn đúng vài nghìn mẹ cho để ăn sáng mai. Nam đứng lặng, suy nghĩ. Nếu giữ lại tiền, sáng mai cậu sẽ có bữa ăn. Nhưng nếu dùng nó mua chiếc bánh mì kia, cậu bé lang thang sẽ có một bữa tối no bụng. Sau một hồi giằng co, Nam bước vào tiệm, mua một ổ bánh mì nóng rồi chạy theo đưa cho bạn nhỏ kia. Ban đầu cậu bé kia bối rối, ngại ngùng, mắt rưng rưng: – Sao bạn lại cho mình? Nam chỉ cười: – Vì mình biết bạn đang đói. Ăn đi cho ấm bụng. Cậu bé đón lấy ổ bánh, ôm chặt vào ngực, đôi mắt sáng lên như được tiếp thêm hy vọng. Cậu nói nhỏ: – Cảm ơn bạn. Mai mình sẽ cố đi nhặt ve chai nhiều hơn để có tiền mua bánh. Hôm đó Nam về nhà với cái bụng đói meo, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm, ấm áp lạ thường. Cậu kể chuyện cho mẹ nghe, sợ mẹ trách vì đã tiêu hết tiền. Nhưng mẹ chỉ lặng im ôm con vào lòng, mắt rớm lệ. Bà hiểu rằng, con trai mình tuy nhỏ bé, nghèo khó, nhưng đã biết sống đẹp, biết sẻ chia với người khác. Nhiều năm sau, Nam trở thành một thầy giáo. Cậu luôn dặn học trò rằng: “Sống đẹp không phải là làm những việc phi thường. Sống đẹp là biết chia sẻ, biết yêu thương, và biết nghĩ cho người khác, ngay cả khi bản thân mình còn thiếu thốn.” |