Đọc bài thơ sau rồi thực hiện các yêu cầuLỜI NGƯỜI LIỆT SĨ DẶN CON Lớn lên nhé, con ơi, lớn như một cái cây tắm đầy ánh sáng. Khi ngã xuống, vẫy bàn tay dũng cảm, Cha đã đổi về ánh sáng ấy cho con. Lớn lên nhé, con ơi, lớn như một cánh chim giữa bầu trời trong sạch. Khi ngã xuống, cha nằm ngửa mặt và mỉm cười: - Bầu trời giành cho con! Lớn lên nhé, con ơi, và đừng hỏi: Cha còn hay mất? Cha vẫn sống trong lòng mọi người. Cha vẫn sống trong ánh sáng, bầu trời. Hãy lớn lên, con ơi, làm cánh chim bay cao, làm thân cây mọc thẳng, làm một người biết ước mơ và có lòng dũng cảm, dưới ánh sáng, bầu trời mà cha đã đổi về. Hãy lớn lên, con ơi! Hãy lớn lên, lớn lên. Và đừng hỏi: Cha còn hay mất? Cha sống mãi trong lòng mọi người. Cha sống mãi trong ánh sáng, bầu trời. Bầu trời và ánh sáng, Con phải biết hưởng cho xứng đáng Phải làm chim bay cao, phải làm cây mọc thẳng Phải lo âu giữ gìn. Hãy lớn lên, con ơi, lớn lên!... (Bế Kiến Quốc, Thơ tạp chí văn nghệ quân đội, NXB Quân đội, 1981, tr.95-96) Thực hiện các yêu cầu: Câu 1 (0,5 điểm). Chỉ ra hai dấu hiệu hình thức để xác định thể thơ của bài thơ. Câu 2 (0,5 điểm). Người cha đã dùng những hình ảnh nào để so sánh với sự lớn lên của người con. Câu 3 (1,0 điểm). Nêu hiệu quả nghệ thuật của việc lặp lại câu thơ “Lớn lên nhé, con ơi” trong văn bản. Câu 4 (1,0 điểm). Theo em, vì sao người cha lại nhắc nhở con khi được sống trong “ánh sáng và bầu trời” mà “cha đã đổi về”, con “phải biết hưởng cho xứng đáng” và “phải âu lo giữ gìn”? Câu 5 (1,0 điểm). Người cha luôn tin rằng mình sẽ “sống mãi trong lòng mọi người” và hòa vào “ánh sáng, bầu trời”. Từ sự gửi gắm ấy, em nghĩ mỗi người cần làm gì để mình luôn được mọi người trân trọng và nhớ đến? |