Đọc đoạn trích sau:
NGƯỜI LIỆT NỮ Ở AN ẤP
( Trích Truyền kì tân phả- Đoàn Thị Điểm )
[...] Người nhà thấy khuyên giải không ăn thua gì, có ý đề phòng cẩn thận không rời phu nhân một bước. Một hôm, phu nhân đốt đèn ngồi một mình, khi ấy là mùa thu muộn, gió vàng hiu hắt, cây khuya xào xạc, sâu trường nỉ non, tiếng đập vải lạnh lùng như gia vào lòng người cô phụ, trăng suông như rọi vào giọt lệ Vương sinh. Nỗi thươngtaam khiến phu nhân đờ đẫn, nhìn đâu cũng toàn thấy cảm sầu. Phu nhân càng thêm thê thảm, gục xuống bàn mà nức nở khiến cõi lòng chìm sâu vào cõi đê mê. Trong cơn dật dờ đó, thấy một người khăn vuông đai rộng từ xa đến gần, nìn kĩ hóa ra chính là chồng vậy. Phu nhân đón chào, mừng quá chảy nứic mắt mà rằng:
- Từ khi cách biệt đã bốn năm rồi, biết bao nỗi bi sầu, mộng hồn tản nát không nơi nào là không tìm đến tung tích lang quân, ấy tgees mà lang quân chẳng có đoái hoài gì đến thiếp. Nếu bảo rằng trần gian và thiên thượng hai nơi biệt, thì sao Thuấn phi có hội ngộ, Chức Nữ lại tương phùng,vậy thì lang quân đối với thiếp rất là bạc tình !
Ông buồn nét mặt mà rằng:
- Ta từ khi về chầu thiên đình, được trông coi về việc bút nghiêng, nơi thiên tào công việc nhiều, không có thì giờ đến thăm nàng, còn tấm lòng khăng khít thủy chung này không bao giờ thay đổi.
Phu nhân muốn lưu ông ở lại tự tình. Ông vỗ về nói:
- Chết sống là lẽ thường xưa nay, hợp tan là tuần hoàn việc thế. Vì Ngọc Tiên có duyên tái hợp, Dương Thái Châu cơ ước lai sinh. Nàng không cần phải bị phiền về nỗi hạc lánh gương tan, cái ngày chúng ta gặp nhau sắp đến rồi.
Nói xong, có một trận thanh phong, không biết ông biển đi đâu mất. Phu nhân thương khóc chợt tỉnh dậy, sai thị nữ ra xem trời đất chỉ thấy sương mù mờ, đêm đã gần sáng rồi.
Từ đó phu nhân lại càng có ý chán đời nhưng chưa có dịp. Đến ngày lễ tiểu tường ông, người nhà bận việc, phu nhân ở trong buồng xé cái áo mà ngày trước ông tặng tự thắt cổ đến chết. Đến khi người nhà biết thì phu nhân đã tắt thở rồi. Cả nhà thương cảm, tống táng theo tang lrex. Việc ấy tâu lên,triều đình lập đền thờ, đề bảng nêu ra cửa, khắc chữ: " Trinh liệt phu nhân từ ", ban cấp tế điền, bốn mùa có tế lễ, người làng cầu đảo đều có linh ứng.
Lược đoạn cuối [.....]
Vài năm sau,có người thư sinh họ Hà đi vãn cảnh đến đền Liệt nữ, làm bài thơ ca ngợi phu nhân nhưng tỏ ý không coi trọng Đinh Hoàn. Phu nhân đã mời thư sinh đến tranh luận và đưa ra lí lẽ để bảo vệ Đinh Hoàn, cho rằng ông là ngườu sống trung nghĩa, chết vì non sông, đáng trân trọng
(Nguồn: Văn xuôi tự sự Việt Nam thời trung đại, NXB giáo dục, 2001, tr 344-362)
Chú thích: Người liệt nữ ở An Ấp kể về Đinh Hoàn, một tuến sĩ trẻ ở làng An Ấp, tỉnh Nghệ An trong thời Vĩnh Thịnh. Đinh Hoàn sau khi lấy vợ thừ là con gái nhag quan họ Nguyễn, nổi tiếng thông minh và tài năng được cử đi sứ Trung Quốc. Trong chuyến đi, Đinh Hoàn mệt mỏi và cuối cùng qua đời tại Yên Kinh do gian khổ và nỗi nhớ nhà. Khi biết tin chồng mất, phu nhân đau buồn sâu sắc và quyết định tự tử để theo chồng, mặc dù gia đình và mọi người đã cố gắng can ngăn. Phu nhân sau khi qua đời được triều đình lập đền thờ và tôn vinh như một người phụ nữ liệt nữ, tượng trưng cho lòng trung thành và sự hy sinh cao cả. Vài năm sau, một thư sinh làm bài thơ ca ngợi phu nhân nhưng tỏ ý không coi trọng Đinh Hoàn, phu nhân đã xuất hiện để bảo vệ chồng, khẳng định rằng ông là người sống trung nghĩa và đã chết vì đất nước, đáng được trân trọng
Thực hiê yêu cầu sau:
Câu 1. Văn bản trên viết về đề tài gì?
Câu 2. Tóm tắt các sự kiệ chính trong đoạn trích?
Câu 3. Chỉ ra và phân tích ý nghĩa của một chi tiết kì ảo trong đoạn trích trên ?
Câu 4. Anh/ chị hiểu như thế nào về chi tiết: Khi nghe tin chồng qua đời, phu nhân đã mê man, tỉnh dậy trong sự đau khổ sâu sắc, và cuối cùng tự tử để theo chồng sau một đêm mơ thấy chồng trở về.
Câu 5. Từ nội dung đoạn trích, anh/ chị hãy viết đoạn văn ngắn (5-7 dòng) trình vày suy nghĩ của mình về vẻ đepn của ngườu phụ nữ trong xã hội xưa