Đây là văn biểu cảm về con người hay sự việc?đây là văn biểu cảm về con người hay sự việc Nắng chiều khẽ buông, hòa cùng tiếng vĩ cầm du dương và lời ca dịu dàng nhất của gió, mang tôi trở về cõi nhớ. Năm tôi lên chín, thế giới của tôi vốn dĩ là những trò chơi thơ ngây dưới mái hiên làng quê, bỗng chốc rung chuyển bởi tin tức sức khỏe dì suy giảm. Mẹ tôi, ánh mắt lo âu nhưng đôi tay vẫn vững vàng nắm chặt, đã cùng tôi lặn lội từ quê lên thành phố. Bệnh viện, với mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo và những hành lang dài hun hút, đã thay thế những cánh đồng lúa xanh mướt. Nhưng chính trong chuyến đi thăm nom đầy lo lắng ấy, định mệnh lại sắp đặt cho tôi cuộc gặp gỡ lạ lùng đó. Dì, người mà tôi luôn yêu quý vì nụ cười rạng rỡ và những câu chuyện cổ tích, giờ đây nằm đó, da dẻ nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn mang một niềm an nhiên kỳ lạ. Sau buổi thăm khám, mẹ tôi có việc nên về trước. Tôi, với đôi chân nhỏ bé và sự hiếu động của trẻ con lon ton bước sau bóng lưng rộng lớn của anh. Men theo bước chân anh và dòng suy nghĩ vì sao anh không ôm tôi cười và âu yếm như bao lần bất chợt tôi lạc đến con đường nhỏ dẫn ra khu vườn phía sau bệnh viện. Nói hoa mỹ đây là nơi ngọn lửa cuối cùng níu giữ lấy linh hồn người nhưng nếu nói một cách trần trụi thì đây là nơi mà những người sắp chết lui tới để vơi bớt nỗi buồn. Lang thang bước vào trong khu vườn, tôi bắt gặp những mảnh ghép của sự sống vẫn đang rực rỡ, dù bị bao bọc bởi bức tường bệnh tật. Đầu tiên là cặp đôi trẻ nắm tay nhau đi dọc theo những đóa hoa mẫu đơn rực rỡ. Họ nhìn mọi thứ xung quanh dường như thật nhỏ bé, cô gái mỉm cười thật tươi, nếu như cô ấy không mặc đồ bệnh nhân thì có lẽ ai cũng nghĩ họ chỉ là một cặp đôi bình thường ghé thăm bệnh viện. Chàng trai cũng mỉm cười theo người mình thương, nhưng nụ cười ấy thoát phai mờ theo chiều nắng. Tôi tự hỏi, có lẽ đó chính là hạnh phúc chăng? Một hạnh phúc mong manh, như đóa mẫu đơn kia, rực rỡ nhất khi đối diện với sự hữu hạn của mình. Họ đang dùng những giây phút cuối cùng để vẽ nên một bức tranh tình yêu đầy màu sắc, một lời khẳng định rằng sự sống, dù ngắn ngủi, vẫn có thể tràn đầy ý nghĩa. Tôi bước tiếp chặng đường của mình về phía trước, mang theo sự băn khoăn về cái gọi là hạnh phúc đó. Rồi tôi nhìn thấy vợ chồng già ngồi tựa vào nhau bên ghế đá dưới táng cây bàng rộng lớn. Dường như khi ấy cả thế giới dừng lại một nhịp trước họ. Họ không cần những đóa mẫu đơn rực rỡ, không cần những lời nói hoa mỹ. Họ chỉ cần sự hiện diện, sự nương tựa của nhau. Người chồng lặng lẽ đưa tay kia gạt một lọn tóc mai trên trán vợ mình, một cử chỉ gần như vô thức nhưng chứa đựng cả một đại dương tình cảm. Chiếc ghế đá cũ kỹ, tán cây bàng xòe rộng như một mái nhà che chở, và ánh chiều tà vàng óng bao phủ lấy họ - đó là một bức ảnh hoàn hảo về sự bình yên vĩnh cửu. Tôi không nghe thấy tiếng vĩ cầm như lần trước, nhưng sự im lặng của họ lại vang vọng hơn bất kỳ bản nhạc nào. Bước thêm từng bước lướt qua họ, khi ấy tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng của họ trước chiều tà, nhưng rồi tôi cũng ngoái lại lần nữa. Bà lão tựa hẳn người vào chồng, đôi mắt nhắm lại, tựa hồ như đang ngủ mà hình như chẳng phải; còn ông lão, đôi mắt ông khép hờ, khẽ ngân nga khúc hát mùa xuân dưới hoàng hôn, hai tay họ vẫn đan chặt vào nhau. Có lẽ đây là sự vĩnh hằng mà người lớn nhắc tới chăng ? , sự bình yên của họ khi gửi tình yêu của mình đến nơi nào khác, có thể là nơi sâu nhất của biển đen hay cánh đồng hoang lộng gió và gửi sự vĩnh hằng của nó vào những ngày tháng chạp cuối đông để nó có thể thức giấc vào mùa xuân và nở rộ, để nó có thể hiện hữu ngay trong những cử chỉ yêu thương tưởng chừng giản dị nhất, đủ sức để vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian. Từ xa, anh chạy đến ôm chầm lấy tôi khuôn mặt nhuốm đầy sợ hãy, Anh nhìn tôi đôi mắt trực trào dòng lệ nóng miệng không ngừng xin lỗi khi không quan tâm đến tôi. Lòng tôi dâng lên cảm xúc tội lỗi không thôi anh chỉ là đứa trẻ chỉ lớn hơn tôi vài tuổi thế mà lại gắn chịu nhiều việc như thế sức khỏe của mẹ mình trở nặng nên tâm trạng anh không tốt cũng phải. Khoảnh khắc anh ôm tôi, sự sợ hãi trong mắt anh không còn là nỗi sợ hãi cá nhân, mà là nỗi sợ hãi cho cả gia đình, cho người thân yêu, là một con người đang gồng gánh trách nhiệm, đang tìm kiếm sự vĩnh hằng cho chính những người mình yêu thương bằng cách riêng mà anh cho là đúng nhất. Sự thấu hiểu mà tôi học được từ những cặp đôi trong vườn chiều khiến tôi nắm tay anh cười rồi theo anh về lối cũ. Anh khẽ thì thầm với tôi về tình hình sức khỏe đã dần ổn định hơn của dì và tôi cũng kể anh nghe về sự việc mà tôi thấy được vừa nãy Sự việc cuộc gặp gỡ ở khu vườn chiều hôm ấy đến nay vẫn để lại cho tôi sự kính trọng không thôi về tình yêu của họ nơi niềm vui và sự vĩnh hằng cùng những con người ấy sống mãi với thời gian. Vết sẹo lõm trong lòng tôi, thay vì là nỗi sợ hãi về sự hữu hạn, giờ đây lại là một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của tình yêu và khát vọng về sự bền vững. Dù dù cuộc đời có những mất mát, nhưng tôi đã thấy được những ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, những bản giao hưởng của hạnh phúc và vĩnh hằng vẫn luôn vang vọng đâu đó. |