Đề: Viết đoạn văn phân tích cái tôi trữ tình thể hiện trong đoạn trích Không phận chỉ dành riêng, 19-8-1944 Đêm Thứ Bảy, ngày 19 tháng 8 năm 1944, tôi nhận thức được rằng không còn lối thoát nào. Tôi đã có một quyết định rõ ràng. Cảm giác có cái gì đó đang đến gần… Mọi chuyện chỉ xoay quanh thứ mà thôi. Chuyện mà tôi từ bỏ nó tối hôm nay không còn là một cách quá nghiêm trọng và rồi thế giới mở ra với cánh cửa khác. Sống ở đây không dễ chịu, nhưng không phải chỉ vì những người xung quanh tôi. Mà vì tôi không thể thấy được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Mình cảm thấy khổ. Về cái ngày ngắn ngủi này, những người xung quanh, có điều gì đó mơ hồ trong tâm thức mà tôi chưa rõ. Mỗi người đều có cái gì đó mà tôi nghĩ là họ không biết về chính mình. Tôi sẽ không quên chút nào về ngày này. Ngày mà, tôi cảm thấy…