Đọc văn bản sau: Thứ Tư, ngày 3 tháng 5, 1944 Đã hai tuần qua, vào ngày thứ Bảy, chúng tôi ăn buổi tối vào lúc 7 giờ 30. Tối ngày mai, tôi sẽ như thế, nghĩa là mỗi ngày vẫn bớt đi một maiĐề: Viết đoạn văn phân tích cái tôi trữ tình thể hiện trong đoạn trích ( cố gắng đọc bài rồi phân tích giúp mình nha,lưu ý là những cỗ nào nên phân tích thì phân tích ra giúp mình nha.mong mn viết dùm mình) ----- Nội dung ảnh ----- Đọc văn bản sau: Thứ Tư, ngày 3 tháng 5, 1944 Đã hai tuần qua, vào ngày thứ Bảy, chúng tôi ăn buổi tối vào lúc 7 giờ 30. Tối ngày mai, tôi sẽ như thế, nghĩa là mỗi ngày vẫn bớt đi một mai. Vẫn rất khó khăn từ ra rau cái. Từ nay, chúng tôi ăn từ rau đắp héo nào khác. Thêm một ít khoai tây hư, bạn có một bữa ăn đủ ngon cho một vị vua! Bạn có thể tưởng tượng điều luống hỏi: “Tại sao lại có chiến tranh? Tại sao, và tại sao, ai cũng có người không thích sống vói nhau một cách bình bình? Không một ai có một cũa lòi thuyết phục. Tại sao Anh Quốc chế tạo máy bay và bom để bọn họ vỡ đến nửa, rồi chúng lại không cho gì về hoặc chế ngự nghèo? Tại sao ở nơi người ta không có thức ăn, còn ở những nơi kia cả thế giới cứ nuôi thực phẩm đang hư thối? Tại sao con người lại diễn khùng?” Không phải chỉ chính quyền làm ra chiến tranh. Không! Con người bình thường cũng phạm tội. Chúng ta đã cho các chính phủ quyền hành để làm thế. Có cái gì trong quân chúng đó lại chính quyền giết giết. Trừ phản tình cách của con người thay đổi, nếu không vẫn còn có chiến tranh. Mình luôn sâu nơi ở nơi đây, nhưng vẫn còn nhìn thấy cuộc sống trong “Ngôi nhà bí mật” như là một cuộc phiêu lưu. Thật nghiêm nhưng sống động. Mình quyết định mình sẽ sống một cuộc sống khác, không giống có cái khác vì không định làm một chuyện bình thường. Sống ở đây là sự mạo hiểm vì cuộc sống và dày cũi mình cũng hết mình, mặc dù có nguy hiểm. Mình cũng trẻ, còn khỏe, sung sướng và vui vẻ. Mình cảm thấy mỗi ngày mọi người càng thành hơn lên và sự kết thúc chiến tranh sẽ đến. Tin nhiên vẫn đẹp và những người chung quanh mình là những người tốt. Mỗi ngày đấy là một cuộc phiêu lưu tươi, mình nhất thế! Vậy tại sao mình lại buồn xy hải? Thứ Bảy, ngày 6 tháng 5, 1944 Thật khó tưởng ký Jan, ông Kukler và ông Kleiman cho chúng tôi về gia đình thực phẩm ở bên ngoài. Mọi thứ đều rất đẹp, đáng hẳn chứ không thể khác. Mọi người tới tới đến rồi đi. Có thể ghé phép này hoặc kia, nhưng chúng tôi ở đây vẫn ngủ, ngài không tìm đủ tiền để ăn. (Trích Nhật ký Anne Frank, Đặng Kim Trâm dịch, NXB Thế giới, Hà Nội, 2018, tr.28) |