Đọc văn bản sau và thực hiện theo yêu cầu bên dướiĐọc văn bản sau và thực hiện theo yêu cầu bên dưới: I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4,0 điểm) NƠI TUỔI THƠ EM Có một dòng sông xanh Bắt nguồn từ sữa mẹ Có vầng trăng tròn thế Lửng lơ khóm tre làng Có bảy sắc cầu vồng Bắt qua đồi xanh biếc Có lời ru tha thiết Ngọt ngào mãi vành nôi Có cánh đồng xanh tươi Ấp yêu đàn cò trắng Có ngày mưa tháng nắng Đọng trên áo mẹ cha Có một khúc dân ca Thơm lừng hương cỏ dại Có tuổi thơ đẹp mãi Là đất trời quê hương (Nguồn:https://www.thi viện.net/Nguyễn Lãm Thắng) Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của bài thơ trên? Câu 2 (1,0 điểm). Có bao nhiêu hình ảnh thiên nhiên trong khổ thơ 1 và 2? Hãy chỉ ra các hình ảnh đó ? Câu 3 (1,5 điểm). Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ “Có tuổi thơ đẹp mãi/ Là đất trời quê hương”? Câu 4 (1 điểm). Bài thơ muốn nhắn gửi tới chúng ta bức thông điệp gì? II. PHẦN VIẾT (6,0 điểm) Câu 1. (2,0 điểm). Viết đoạn văn (khoảng 10 -12 dòng) ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ trên? Câu 2. (4,0 điểm). Hãy viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật “ Tôi” trong văn bản “Người ăn xin” tác giả Tuốc -ghê- nhép. NGƯỜI ĂN XIN Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi. Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào! Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp. Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì. Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy. Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia: - Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả. Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi: - Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc. Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão. (Theo Tuốc-ghê-nhép) |