"Bây giờ thì hần trở thành mô thật rồi. Một thằng mô đủ tư cách mộ, chứng chịu kém một anh mô chính tông một tí gì cũng để tiện cũng lấy là, cũng tham ăn Không Lô sinh ra là con một ông quan viên từ tế, hãn hơi. Và chỉ một cách đây độ ba năm hần vẫn còn được gọi là anh cũ Lộ Những lời tiếng mía mai truyền từ người nọ đến người kia. Lộ thấy những bạn bè cử làng dần. Những người ít tuổi hơn, nói đến hắn, cũng gọi bằng thàng."Bây giờ thì hần trở thành mô thật rồi. Một thằng mô đủ tư cách mộ, chứng chịu kém một anh mô chính tông một tí gì cũng để tiện cũng lấy là, cũng tham ăn Không Lô sinh ra là con một ông quan viên từ tế, hãn hơi. Và chỉ một cách đây độ ba năm hần vẫn còn được gọi là anh cũ Lộ Những lời tiếng mía mai truyền từ người nọ đến người kia. Lộ thấy những bạn bè cử làng dần. Những người ít tuổi hơn, nói đến hắn, cũng gọi bằng thàng. Trong những cuộc hội họp nếu hắn có vui miệng nói chỗ vào một vài câu, nhiều người đã ra vẻ khinh khỉnh, không thèm bắt chuyện... Hắn nhận thấy sự thay đổi ấy, và bắt đầu hối hận. Nhưng sự đã trót rồi, biết làm sao được nữa? Hắn tặc lưỡi và nghĩ bụng. Tháng ba này, thằng nào thằng ấy đến ba ngày không được một bát cơm, đãi nhà ra, hết còn làm bộ. Một ý phấn khích đã bắt đầu này mảm trong khối óc hiền lành ấy. Một hôm, trong một đám khao, Lộ vừu chực ngồi cổ thì ba người ngồi trước đừng cả lên. Lô ngồi trở lại một mình. Mặt hắn đỏ bừng lên. Hàn do dự một lúc rồi cũng phải đứng lên nốt mật bên lên củi gầm xuống đất. Chủ nhà hiểu ba anh kha có ý gái ngạnh không chịu ngồi chương với mà. Ông tìm một người khác, xếp vào cho đi cổ, và an - Chủ ăn sau cũng được Lộ ẩm ừ cho xong chuyện, rồi nhân một lúc không ai để ý, lên ra về. Hần tầm nức rất lâu Trông thấy vụ hồn cúi mặt, không dám nhìn thị, làm như thị đã rõ cái việc nhục nhã vùa rất Hần thơ ngắn thờ dài, lầm lúc hàn muốn bỏ phất việc, trà lại vườn cho họ độ tức. Nhưng nghĩ thì cũng tiếc. Hắn lại tặc lưỡi một cái, và nghĩ bụng: “Mộc chúng một Hắn chỉ định từ giờ chứng đi ăn cổ đảm nào màu là ăn chuyện. Nhưng khổ một nỗi, không đi, không được. Đám nào có ăn, tất nhiên chủ nhân không chịu đề hàn về. Làm cô cho cả họ ăn còn được có hẹp gì một có cho thẳng xãi? Để nó nhịn đói mà về, nó chơi thầm cho. Mà thiên hạ người ta cũng cười vào mặt, là con người bun con. Ấy, người ta cứ suy hơn, tỉnh thiệt như vậy, mà nhất định giữ thẳng sôi lại. Không ai cháu ngồi với hàn, thì hữu sẽ ngồi một mình một cả trong bếp hay một chỗ nào kín đáo cho hàn ngặt Mới đầu, Lệ tường ngồi như thế, có lẽ là yên ổn đấy. Nhưng người ta tối lầm. Người ta nhất định bêu xấu hân. Trong nhà đâm, một chỗ dù kìn đán thế nào, mà chủ có người chạy q chạy lại. Mỗi người đi qua lại hỏi hắn một câu - Lò à mày? Cũng có người để thêm, - Chà Cổ to đấy nhỉ? Đằng ấy hoà ra lại bột 1 Thế ra họ nói kháy anh ca là vậy, câu lầm. Hắn tặc lưỡi một cái và nghĩ bụng. Muốn nói, ông cho chúng mày nói chôn. Ông cần gì!" Hắn lập tức hà cổ về sân, đặt lên phản, ungg đứng ngồi. Nói thật ra, thi hàn cũng không được ứng dụng làm. Tại hần vẫn đó như cái hoa mào gà và mặt hồn thì bên lên muốn chữa thẹn, hăn nhai nhóm nhoàm và vênh vênh nhìn người từ ra vẻ bất cần ai. Sau cái bữa đầu, hắn thấy thế cũng chẳng nào, và bha thứ hai đã quen quen, không ngương nghĩa gì mấy nữa. Bữu thứ ba thì quen hàn. Muốn bảo thủ lại những anh đã cười hồn trước, tự hàn đi bụng lấy cổ, và chọn lấy một có thật to để các anh trông mà thèm. Bây giờ thì đến lượt người chủ không được bằng lòng. Có một mình nó ăn mà có to hơn hồn người ôn - Mẹ kiếp! Không trách được người ta hào: "Tham như mộ A' Họ bào hần là mã vậy Thạn như mà vậy. Đã vậy thì hẳn tham cho mà biết T không những hắn đời có to, lúc ăn hàn lại còn đôi xăm thêm xôi, thêm thật thêm cơm nữu. Không đem lên cho hắn thì tư hắn xông vào chỗ làm cổ mà xác lấy. Ản hết bao nhiêu thì hết, còn lại hần gồi đem về cho vợ con ăn, mà nếu tự con ăn không hết thì khi nấu lại để ăn hai họ ngày Hà hà Phong lưu thật. Cho chúng nó cái cười khỏi đi Cứ vậy, hần tiến bộ mặt trong nghề nghiệp mô. Người là công khanh hản công làm nhục hồn hồn cùng không biết nhục. Hôi ôi. Thì ra lòng khinh trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cải nhân cách của người khác nhiều lắm, nhiều người không biết gì là ng trọng, chỉ vì không chave ai trọng cả, làm nhục người là một cách rất điệu để khiến người sinh để tiện Bây giờ thì hắn mô hơn cả những thăng mộ chính tông. Hàn nghĩ ra đu cách xoay người ta Vào một nhà nào, nếu không được vừa lòng, là ra đến ngô, bắn chút ngay, không ngượng - Mẹ! Xử bần cả với thằng mô..." (Nam Cao, Trích Tử cách mã, NXB Hội nhà văn 1993) Trả lời câu hỏi: Câu 1. Xác định ngôi kể của truyện Tìư cách mộ. Câu 2. Tìm thân từ được tác giả sử dụng trong đoạn văn sau "Hà hài Phong hưu thật. Cho chúng nó cử cưới khoe đi! Cứ vậy, hãn tiên bộ mãi trong nghề nghiệp mô. Người ta cùng khinh hẳn, cùng làm nhục thân hần cùng không biết nhục. Hồi ôi! Thì ra lòng khình, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cải nhân cách của người khác nhiều lắm, nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả, làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người tình để tiên Câu 3. Xác định trình tự kế của truyện. Câu 4. Phân tích nguyên nhân hình thành tư cách mô của anh cư Lộ Câu 5. Câu nói: "Thì ra lòng khinh trong của chúng ta có ảnh hưởng đến cải nhân cách của người khác nhiều lâm" gọi cho em những suy nghĩ gì? |