Tớ là Mặn,
Cuộc đời tớ cũng như biệt danh của mình vậy, tớ mệt lắm! Gia đình tớ khắc nghiệt vô cùng, ba mẹ tớ yêu cầu tớ rất cao. Tớ cũng là chị cả trong 3 đứa em, tớ thấy áp lực lắm, tớ lúc nào cũng cố gắng hết sức, tớ không dám khóc. Tớ sợ lắm, mỗi lần tớ vỡ òa cảm xúc vì chuyện gì đó tớ lúc nào cũng nhẫn nhịn nắm chặt lòng bàn tay tự an ủi rằng " không sao đâu, m sẽ ổn thôi mà " . Um quả thật là, đêm xuống, tớ lại cuộn mình trong chăn r ngậm chặt miệng tớ, tớ sợ sẽ phát ra tiếng lắm. Tớ không muốn ai phải thấy chính tớ yếu đuối. Những lời thậm tệ lại cứ văng vẳng trong đầu tớ. Giá như tớ không như thế, chắc cũng không đến nỗi vậy. Mẹ tớ cực kì cực kì ghét yêu đương, mẹ nói yêu đương ảnh hưởng đến việc học. Nhưng làm sao mà tớ giữ được cảm xúc cá nhân trong lòng được? Tớ vốn là người nhạy cảm, chỉ 1 hành động nhỏ tinh tế cũng đủ khiến tớ rung động. Tớ có thử yêu 3 lần rồi, tớ nhớ như in mà. Tớ cũng đã cố gắng học tập rất tốt, vẫn giữ vững phong độ, vẫn học giỏi, tớ là 1 tấm gương , 1 đứa con nhà người ta trong mắt phụ huynh khác. Còn tớ, trong mắt bố mẹ như 1 con rối, sống theo cách họ đặt, họ chưa bao giờ hỏi tớ rằng " Con có hạnh phúc không?". Có những khoảnh khắc, tớ biết ơn lắm, nhưng tớ thì nhận toàn dao thôi. Tớ sợ lắm, sống trong hoàn cảnh này tớ mệt lắm rồi. Nhiều lúc tớ kiệt sức không nói nổi được nữa, tớ lười tâm sự với bố mẹ tớ. Tớ có nói thế nào họ cũng lý lẽ chứ không lắng nghe mình rồi an ủi mình. Tớ tâm sự rồi, nhưng toàn nhận lại những tiếng chỉ trích họ phủ nhận việc đó... Từ đó trở đi, tớ không mở lòng với ai trong gia đình này nữa.. Vì chẳng ai chịu hiểu và ngồi lại nói chuyện với tớ cả...