Đọc đoạn trích sau: Bong bóng lên trời Câu 1 (2,0 điểm).Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật cô bé Tài Khôn trong đoạn trích trên.Đọc đoạn trích sau: Bong bóng lên trời(Trích) (Lược trích: Thường là cậu học sinh lớp 10, nhà nghèo, cha lại mất sớm, hoàn cảnh khó khăn nên buổi sáng Thường đi học, buổi chiều đi bán kẹo kéo để kiếm thêm chút tiền giúp mẹ nuôi Thường và em gái ăn học. Khi đi bán kẹo ở cổng trường, Thường đã gặp và quen với một cô bé tên Tài Khôn, cũng con nhà nghèo, phải đi bán bóng bay để kiếm tiền. Hai anh em càng ngày càng thân thiết, hiểu nhau và quý mến nhau. Thường quý Tài Khôn vì cô bé rất lanh lợi, lém lỉnh, luôn lạc quan, vui vẻ, và đặc biệt là thẳng thắn, đầy lòng tự trọng. […] Hôm ấy, hai anh em đi bán hàng nhưng trời đổ mưa. Cây kẹo kéo của Thường bị dính nước mưa nên cứng lại hết. Thường chặt kẹo ra cho Tài Khôn ăn.Mưa tạnh, nhưng Tài Khôn không mang số bóng bay ra bán tiếp, mà cô bé dùng chúng để rủ Thường chơi trò chơi thả bong bóng lên trời). * * * Vừa nói, Tài Khôn vừa quay người tháo chùm bong bóng cột trên xe ra. Thường lặng lẽ ngước mắt nhìn. Chùm bong bóng còn khá nhiều, có đến hai chục quả là ít. Thả hết lên trời, chắc trông đẹp lắm. Cứ như mây ngũ sắc ấy. Tài Khôn cắt đứt dòng suy nghĩ trong đầu Thường: - Em vừa nghĩ ra một chuyện. Hai anh em mình sẽ thả bóng và cùng những điều ước lên trời . - Thả lên trời làm gì? - Những điều ước khi bay lên tới trời thì trời sẽ đọc được. Trời sẽ biết anh và em muốn gì và biến những mơ ước của mình thành sự thật. Bà ngoại em bảo vậy. Bây giờ ngoại em mất rồi, nhưng những gì ngoại nói em còn nhớ như in. - Thôi được! - Thường gật gù - Nếu bà ngoại em đã nói vậy thì anh sẽ thả! Tài Khôn thò tay vào túi áo lục lọi. Cô bé móc ra một mảnh giấy nhỏ, xé làm hai rồi đưa cho Thường một nửa: - Nè, anh viết vô đây đi! Anh một tấm, em một tấm. […] Viết xong, Tài Khôn và Thường đổi giấy cho nhau để người này xem điều ước của người kia. Chỉ đợi có vậy, Tài Khôn hí hửng giật tờ giấy trên tay Thường và mỉm cười đưa cho cậu tờ giấy của cô bé. Xong, cô bé quay lưng lại và tò mò mở tờ giấy trên tay ra. Hóa ra những điều ước của Thường thật giản dị. Cậu chỉ ước cuộc sống gia đình bớt khó khăn để mẹ cậu đỡ lo toan vất vả. Điều ước thứ hai của Thường khiến Tài Khôn thật sự xúc động: cậu ước Tài Khôn luôn luôn gặp nhiều may mắn và mãi mãi là người bạn tốt. Tài Khôn mỉm cười nhìn Thường cũng đang mỉm cười khi đọc những điều ước của cô . Trong mẩu giấy nhỏ xíu bằng bàn tay đó, cô bé đã nắn nót viết ra những khát vọng đẹp đẽ của mình. Cô bé mơ ước lớn lên sẽ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo không có tiền nhập viện như cô. Khi ấy, buổi sáng cô sẽ khám và chữa bệnh, còn buổi chiều vẫn sẽ tiếp tục chở bong bóng đi bán cho lũ trẻ con. Cô không muốn chia tay những chùm bong bóng rực rỡ và lúc nào cũng bay bổng của mình. Nhìn ánh mắt nheo nheo của Thường, Tài Khôn nghĩ rằng cậu sẽ trêu cô. Nhưng không, Thường trầm trồ: - Một ý nghĩ tuyệt vời! Tài Khôn sung sướng: - Tuyệt vời hả anh? Anh nói thật đấy chứ? Thường gật đầu: - Thật! Những ước mơ hoàn toàn phù hợp với tính cách của em! Ngộ nghĩnh nhưng thật đáng yêu! Em cũng đáng yêu như những mơ ước của em vậy! Tài Khôn lấy đầu nhọn bút chì chích một lỗ nhỏ trên hai tờ giấy và xỏ sợi dây qua . Cô bé cột lại thật chặt rồi kéo chùm bong bóng ra sát mé hiên, trang trọng bảo Thường: - Rồi! Bây giờ anh cầm lấy đầu sợi dây với em đi! Thường hồi hộp cầm lấy sợi dây. Trong một thoáng, cậu không còn cảm thấy đây là một trò chơi trẻ con nghịch ngợm nữa. Mà cũng như Tài Khôn, mặt cậu bỗng chốc trở nên nghiêm trang như thể không phải cậu chuẩn bị thả lên trời một chùm bong bóng mà dường như cậu sắp sửa gửi lên cõi cao xa huyền nhiệm những hoài trông ngóng đợi của đời mình, và chỉ cần cậu khẽ buông tay, những mơ ước ngay lập tức sẽ đập cánh bay lên, sẽ có một ai đó thông cảm và thấu hiểu và rốt cuộc tất nhiên những kỳ vọng chẳng lớn lao gì đó sẽ được thực hiện một cách dễ dàng. - Một hai ba! - Tài Khôn khẽ hô. Ngay lập tức, cả hai cùng buông tay và cũng chính trong khoảng khắc chùm bong bóng lượn lờ nhấc mình lên khỏi mặt đất đầy bụi bặm này, Thường cảm thấy lòng mình nhẹ bỗng và lâng lâng một cách lạ lùng. Ngay bên cạnh cậu, cô bé Tài Khôn cũng đang ngước mắt ngẩn ngơ nhìn theo chùm bong bóng đang mỗi lúc mỗi cuốn dần theo gió, mỗi lúc mỗi bay tít lên cao, vừa bay vừa khẽ lắc lư chao lượn như thể vẫy tay giã từ đôi bạn những ngày qua. (Trích từ tác phẩm truyện “Bong bóng lên trời” Nguyễn Nhật Ánh, NXB Trẻ, 2022, tr.70-72). Câu 1 (2,0 điểm).Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật cô bé Tài Khôn trong đoạn trích trên. ai giúp em được không ạ |