Da mặt tôi tự nhiên dày cộm lên. – Mời bác ngồi. Tôi cổ trấn tĩnh để khỏi run lập cập, bước tới ngồi vào cái ghế gỗ nhạc một cái ghế tra điện – Bác vẫn cắt nhạc cũ - Vang. Gần nửa năm, tôi đã để vào bức tranh sơn mài tất cả công sức và sự suy nghĩ, và trong suốt thời gian ấy, một đôi lần tôi cũng gọi lại chuyện cũ nhưng người thợ vẫn một mực cổ tỏ ra chưa hệ bao giờ quen biết tôi. Trở về làm một anh thợ cắt tóc cũng như lúc ở bộ đội, anh vẫn lẳng lặng sống như vậy để cho người chung quanh tự phản xét lấy những công việc đã làm. Lời đề nghị rụt về của anh: Xin mọi người hãy tạm ngừng một phút cái nhịp sống bận bịu, chen lấn, để tự suy nghĩ về chính mình. (Trích truyện ngắn Bức tranh, Nguyễn Minh Châu, tập Người đàn bà trên chuyển tàu tốc hành, 1983) Chú thích: Nguyễn Minh Châu (20 tháng 10 năm 1930 – 23 tháng 1 năm 1989), tên thật là Nguyễn Thí, là một nhà văn có ảnh hưởng quan trọng đối với văn học Việt Nam trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam và thời kỳ đầu của Đổi mới. Ông là một trong những cây bút văn xuôi tiêu biểu của nền văn học Việt Nam 1954 – 1975, Câul Nhân vật trung tâm trong truyện là ai?Bức tranh được vẽ trong hoàn cảnh nào? Câu 2 Vì sao bức tranh lại khiến nv tôi day dứt ám ảnh?Bức tranh có ý nghĩa ntn với họa sĩ? Câu 3 Qua truyện tác giả gửi gắm thông điệp gì?Nhận xét cách xây dựng ny Câu 4 Em rút ra bài học gì trong cách nhìn nhận và đánh giá con người?