Nguyễn Hải | Chat Online
24/02 18:52:26

Anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) để cảm nhận nhân vật thằng Khờ trong đoạn trích sau:


2: ( 4 điểm); Anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 châ) để cảm nhị.

nhân vật thằng Khờ trong đoạn trích sau:

ĐÁ TRỔ BÔNG - Nguyễn Ngọc Tư

(Lược trích: Khở vốn là một đứa trẻ. Năm Khờ chín tuổi, mẹ đắt nó lên ngọn nút Trời này, bảo ngồi đó đợi đá trổ bông mẹ lên đón. Rồi bà mẹ trẻ xuống múi, biệt dạng. Khở dần lớn lên nhờ chén cơm của cư dân trên sườn núi,cậu sẵn sàng làm bắt cứ việc gì để giúp đổ mọi người với lòng tốt vô tư....)

Suốt ba chục năm, duy nhất một lần Khờ rời nủi chừng tuần lễ. Nó bị sét đảnh. Cái đầu trọc của núi mà nó đang chăn giữ, không hiểu sao hay bị sét xuống thăm, đến cây cối không mọc nối. Bữa đó giông khô, Khờ lom khom gom mớ thuốc nam chùa gửi phơi, thì bị sét quật lăn ra, tóc cháy xém. Câu đầu tiên nó nói khi tỉnh dậy, "đá trổ bỗng chưa? "Tới ông trời còn không bứng thằng Khờ ra khỏi mớ đá đó, người núi Xanh nói. Đúng lúc Khờ lại thêm một lượt gánh nữa ngang qua chỗ quán nước tôi ngồi cùng mấy bà trong xóm, nhe răng cười. Ở Khở không có về gì bơ vơ, du đang một mình bơi giữa đá và nắng. Ngay khi nó bị che khuất bởi một cua gặt trên đường mòn, cũng để lại cảm giác ẩm áp, chắc nịch. Khó giải thích, nhất là nhân vật ây mang trong mình một câu chuyện mùi lòng.

Hơi mẹ Khở có từng quay lại không, người núi Xanh nói biết đâu, giờ nhiêu du khách lên đây, mặt mũi ại cũng dáo dác như ai, nhớ sao nối người phụ nữ mấy chục năm về trước. Thăng nhỏ hay bị du khách ghẹo, họ xưng mẹ nè con, mau về với mẹ. "Mẹ tui nói chừng đá trô bông mới lên đón, giờ có trổ xíu nào đâu", Khờ nói. Chỉ một lời dối ầu ơ, nhưng với bộ não ngờ nghệch của Khờ, đã thành một thứ dây trới bền dai, buộc nó mãi trên đỉnh núi.

Mẹ Khờ có ở đây, chắc gì lay chuyển được nó, đá chưa nở bông nào. Dân núi Xanh có lần hồi tiếc, khi xúm nhau thuyết phục Khờ, rằng đám đá đó đâu thể trổ bông được, sét đánh quá chừng mà, nhìn thì biết, tới cỏ còn không mọc nổi. Khờ nói luôn, vậy mấy cục đá hong bị trời đánh thể nào cũng có bông. Từ bữa đó nó leo trèo khắp núi. Lo bông đá đang trổ ở hang hốc nào đó, nơi nó chưa mò tới. Còn cả xóm thì phấp phỏng sợ nó trượt chân.

Mình mà nói núi này đá đực khó ra bông, Khờ sẽ hỏi, vậy núi nào mới có? Tôi hình dung vậy, khi ngó thẳng nhỏ vừa gánh xong đôi nước cuối cùng trong ngày, đổ vào cái khạp da bò đặt ngay đinh trọc. Nước ấy dành cho du khách uống đỡ khát. Dù họ chỉ dùng rửa mặt, rửa chân, hắt vào người nhau cho vui.

Nắng vẫn xéo xắt, chựa chịu nguội. Tôi quay lại đúng cái chân núi mà vài tiếng đồng hồ trướ mình đứng ngán ngẩm vì nắng và hồ Xanh cạn đáy. Nghĩ chắc cũng không cần trèo lên chi quá biết trên đó có những thứ gì, lại miễu cậu miễu cô, lại những quán xá đu theo vách đá, l bày bán mấy thứ thần dược từ cỏ cây meo mốc chớ đậu. Nhưng Khờ xuất hiện, với đôi thùr nước treo đầu gánh, rủ khơi khơi, lên núi chơi, bông đá nay mai sẽ trỏ,.....

Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn