----- Nội dung ảnh ----- Câu 3 - I. Phải - hiểu Có đai quen nắng mưa Làm sao mà giết được Tắm mưa nước dừa, Có thương ngập trời Sau ngày nẻ rút Có mạc đậm đen Trong cuộc đời: tính yêu như giếng nước Giữ giọt nước còn là cây lửa Dưới nắng thật đẹp là vết gạch Lúc xa nắng nhớ một dòng mây Về xa... Một ngọn dâng sóng, ngọn nương cây Một lan khói, một chiều hương trong gió Có ai đó nhớ vẻ ngần cả Mặc về thầy, lên lối đi Dẫu nhớ nhiều không đành đến tận Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có chú ("Trích 'Có dại' - Xuân Quỳnh) C1: thể thơ C2: Tác giả kể ra những sự vật gần gũi thân quen nào ? C3: Phân tích tác dụng của bptt : “Bởi mưa rộn ràng, có thương ngập trời! Sau ngày nẻ rút, có mạc đậm đen"