----- Nội dung ảnh -----
Tôi ở trong toa viết thư cho bạn gái. - Hùng Thuận trả lời và chia ra một bức thư viết dở, với các dòng chữ ngay ngắn. Liếc qua là thấy, Thế Anh gật đầu. Anh lại quay sang hỏi Hạnh Xuân:
- Còn cô, có đã ở đây vậy?
- Tôi cũng ở trong toa cùng mình suốt thời gian đó - Hạnh Xuân khai - Tôi đang ngồi sơn móng tay.
Hạnh Xuân nói xong, bởi vì thúc tay vào túi đó, Thế Anh kíp nhận thấy có một vẻ uớt như vậy của cô ta. Giữa vẻ uớt lồ một vẻ màu đỏ còn chưa sắc sau khi được xối rửa vội vàng.
- Tôi đã biết ai là hung thủ, đợi là một trong ba người này!
Chậm rãi và nghiêm túc, anh nói tiếp:
- Vết thường ở cô tay Vân Hùng đúng như ông ta đã khai, trong nhà tôi thấy một vết trượt, chính là chân ông Xuân Quý năm lần. Như vậy, ông Văn Hùng đã vào sinh trước đó. Hơn nữa, hợp đồ nghệ của ông ấy đứng là để cuốn tàu, ai cũng có thể lấy dị dung cú. Ông ấy không phải chịu phạt.
Dừng một giây, anh nói tiếp.
- Có Hạnh Xuân đang sơn móng tay, theo tôi nhận thấy, khi tàu đi vào vòng cung eo biển và qua hầm, do độ nghiêng của tàu vồng tối, cô ấy đã sơn lệch làm móng bị loang, và còn bị rớt sơn lên vậy, cô ấy vội đi rửa nhưng chưa sạch, vì móng sơn bị loang lổ nên cô ấy đã xấu hổ phải giấu tay mình đi.
[ ... ] Thế Anh danh giong:
- Đây mới chính là hung thủ thực sự, không ai ngồi trên tàu lúc đó đi qua eo biển bị nghẹn và khi tàu đã qua hầm đường bộ với ánh sáng le lói lại có thể viết được những dòng chữ ngay ngắn cả.
Là một lạ thật đã có trí trước đó được mang ra bằng chứng phạm ma thôi.
Hùng Thuận liền ở ô ở nhưng đã chạy trốn, rất nhanh, công an đã kịp không chế, tra cùng số 8 vào tay hắn. Trước khi bị giải đi, hắn còn đã phải bốc ít suốt 5 năm! [...]
(Theo Nguyễn Quốc Khánh - Kiều Bắc - Nguyễn Thị Hoa, Hướng dẫn Viết nói nghe các dạng làm văn 9, NXB DHQG Hà Nội, 2024)