tiến nguyễn | Chat Online
03/03 09:40:14

Đọc văn bản sau: Xe đã bám vào được đoạn núi tưởng đổ khó rào. Son tăng được tốc độ lên. Anh ta nói: - Giải ngút tôi sẽ thôi lại. Tôi sẽ vác đám đì hãi vọng. Hết ròng và kể chuyện. Các ông, các bà, các anh, các chị xin hãy nghe tôi kể câu chuyện đau thương này, và sau đó tôi sẽ hắt đê một người nghe bài ca kinh hoàng về thời đại của chúng tôi. - Cái lương lắm? - Kiến nói - Theo tôi, lẽ ra phải khuyên mọi người hãy quên đi


Đọc văn bản sau:
Xe đã bám vào được đoạn núi tưởng đổ khó rào. Son tăng được tốc độ lên. Anh ta nói:
- Giải ngút tôi sẽ thôi lại. Tôi sẽ vác đám đì hãi vọng. Hết ròng và kể chuyện. Các ông, các bà, các anh, các chị xin hãy nghe tôi kể câu chuyện đau thương này, và sau đó tôi sẽ hắt đê một người nghe bài ca kinh hoàng về thời đại của chúng tôi.
- Cái lương lắm? - Kiến nói - Theo tôi, lẽ ra phải khuyên mọi người hãy quên đi.
- Nhưng làm thế nào mà quên nổi? Sẽ chẳng quen nổi cái gì.
Đúng nhiên, Kiến nghĩ, quên thật là khó. Nói chung chẳng biết đến bao giờ thì lòng mình mới có thể người nói, trái tim mình vẫn tặc bông tay vẫn chất của những kỷ niệm chiến tranh. Những kỷ niệm có thể là em đếm, có thể là đà ghi nhưng đều lại những vết thương mà tôi bây giờ vẫn nằm đà qua, hay mười năm, hay hai mươi năm nữa vẫn còn đau mãi. Có thể rơi cuộc đời anh sẽ luôn luôn như thế này chăng? Tối tăm, đau khổ nhưng ngồi ngẩng đầu mà anh sẽ vượt khỏi những đường đời còn lại. Dù sao những điều đó là khoảng thời gian bị mất, nhưng chẳng phải lỗi của anh, chẳng phải lỗi của anh cả. Hẳn cứ biết rằng anh sẽ còn được sống và tiếp sự sống ấy tùy thuộc anh. Hẳn cứ biết rằng không chỉ là một cuộc đời mới mà còn là một thời đại mới đang đến cùng anh phía trước.
(Bảo Ninh, Nỗi buồn chiến tranh, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 1991)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Tác giả đã đặt điểm nhìn nào khi viết đoạn văn bản trên?
Câu 2. Xác định dạng lời văn nghệ thuật trong văn bản sau:
Nói chung chẳng biết đến bao giờ thì lòng mình mới có thể người nổi, trái tim mình vẫn thoát khỏi gong bàng tay vẫn chất những kỷ niệm chiến tranh. Những kỷ niệm có thể là em đếm, có thể là đà ghi, hay hai mươi năm nữa vẫn còn đau mãi.
Câu 3. Mục đích cảm giác trong đoạn văn trên theo lối thoại giữa Son và Kiến là gì?
Câu 4. Anh/Chị hiểu lời kết luận của nhân vật Kiến: "anh sẽ còn được sống và tiếp sự sống ấy tùy thuộc anh" như thế nào? Vì sao?
Bài tập chưa có câu trả lời nào. Rất mong nhận được trả lời của bạn! |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn